Trang trước Trang sau
Khí Trùng Tinh Hà > Chương 12: Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Khí Trùng Tinh Hà

Chương 12: Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

 
 

 

Đến tháng chín, tháng 9 âm lịch.

 

 

Tần Vô Song bắt tay vào làm tu luyện Viêm Dương Chân Kinh, lại qua một tháng. Khiến Tần Vô Song vui sướng chính là, hắn đã có thể bước đầu đem Viêm Dương nội kình tầng một, tầng hai tự nhiên vận dụng, chính là hỏa hậu.

 

 

Thế gian bất kỳ môn vũ kỹ nào, luyện đến cuối cùng, chính là so nhau hai chữ hỏa hậu.

 

 

Cùng là một môn vũ kỹ, dùng ở Chân Võ Cảnh Cửu đẳng so với Chân Võ Cảnh Nhất đẳng, tự nhiên là bất đồng.

 

 

Nhưng hai chữ hỏa hậu, không có bất cứ gì có thể lợi dụng, trừ bỏ khổ luyện, vẫn là khổ luyện. Quen tay hay việc.

 

 

May mà Tần Vô Song kiếp trước có kinh nghiệm làm cơ sở, luyện ít nhưng thu được nhiều. Trong một tháng luyện đến tầng thứ hai, tốc độ không thể nói là không mau.

 

 

Tần Vô Song cũng không phải vùi đầu luyện công, tương phản, hắn luôn luôn chú ý đến động thái của những người bên cạnh, cũng tùy thời sẽ đem sở học cùng cách tu luyện cả đời ra kiểm chứng.

 

 

Viêm Dương Chân Kinh luyện đến tầng thứ hai, đủ có thể lên mặt với cao thủ Chân Võ Cảnh Nhị đẳng của thế giới này, cho dù là Chân Võ Cảnh Tam đẳng, Tần Vô Song cũng có sáu phần nắm chắc có thể đánh thắng.

 

 

Lấy năng lực thực chiến của hắn lúc này, thực võ cảnh Tứ đẳng mới là đối thủ của hắn.

 

 

Bất quá này cũng không đủ khả năng để hắn kiêu ngạo, Chân Võ Cảnh Nhất đẳng nói trắng ra là cùng Lực Võ Cảnh cũng không khác nhau nhiều lắm.

 

 

- Chân Võ Cảnh Cửu đẳng...

 

 

Tần Vô Song nghiền ngẫm mấy chữ này, tương đương với thực lực đỉnh phong của mình ở kiếp trước, như bầu trời sau cơn mưa, mọi thứ dần dần trở nên rõ ràng.

 

 

- Xem ra, ta phải cố gắng gấp bội!

 

 

Tần Vô Song giơ thẳng ngón tay, trong hư không nghe được 'xuy' một tiếng, một mảnh lá cây cách hắn một thước thuận thế mà rơi.

 

 

Đây là Nhất Dương Chỉ thần thông, nghe nói là môn vũ kỹ Hoàng tộc Đại Lý lưu lại trong lịch sử của kiếp trước, Đại Lý Đoàn thị, ở giới võ học Hoa Hạ, từ xưa đã là một Thánh địa!

 

 

Tần Vô Song cũng không vội tu luyện những võ công đứng đầu ở kiếp trước, mà chọn hai môn võ thích hợp, cùng phối hợp Viêm Dương Chân Kinh tu luyện nội kình, để củng cố năng lực thực chiến của bản thân.

 

 

Một môn là Nhất Dương Chỉ, còn một môn là Cửu Dương Chưởng, hỗ trợ Viêm Dương Chân Kinh nội kình tuyệt thế nội công võ điển, kỹ năng của hai môn võ này có thể được phát huy đến trình độ siêu!

 

 

Nhất là Nhất Dương Chỉ, luyện đến chỗ cực hạn, còn có thể thăng cấp thành Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm, biến ngón tay thành kiếm, phóng thích kiếm khí vô hình, giết người vô hình, làm cho người ta khó lòng phòng bị.

 

 

Chẳng qua giai đoạn hiện nay, hắn ngay cả Nhất Dương Chỉ cũng mới vừa hiểu rõ bí quyết, hiển nhiên còn chưa tới giai đoạn phá kén lột xác thành trùng.

 

 

Mở rộng ra Đại Hạp Cửu Dương Chưởng, luận bá đạo cương mãnh, so với Nhất Dương Chỉ càng lớn hơn. Là võ công Tần Vô Song luyện kiếp trước, cả đời này tự nhiên sẽ không mất đi.

 

 

Cửu Dương Chưởng tổng cộng phân chín thức, lấy Viêm Dương nội kình hắn hiện tại đang luyện ra nói, chẳng qua là có thể luyện đến chưởng thứ ba mà thôi: Nhất Dương Sơ Thăng, Nhị Dương Tranh Huy, Tam Dương Khai Thái...

 

 

Thẳng đến chưởng thứ chín Cửu Dương Diệt Thế, uy lực tăng lên, luyện đến đỉnh phong, Tần Vô Song tin tưởng cho dù là Chân Võ Cảnh Cửu đẳng Đỉnh phong, trúng một chưởng này, nhất định chết.

 

 

Đem ba chưởng đầu Cửu Dương Chưởng thao luyện mấy lần, sau khi lĩnh ngộ được điều gì, ngừng lại, lập tức tập thêm mấy lần, nhìn trên đường đã có người đi, lúc này mới chạy về Võ Đồng Viện.

 

 

o0o

 

 

Còn chưa đi đến ký túc xá, hắn đã bị một gã Võ đồng trấn Đông Lâm đang hoang mang rối loạn gọi lại. Tần Vô Song đối với Võ đồng này có điểm ấn tượng, gọi là Phương Tiểu Trung, biết hắn cùng Hồ Tư Ngôn có quan hệ họ hàng, có thể cũng coi là bạn bè tâm phúc của Hồ Tư Ngôn.

 

 

- Vô...Vô Song ca.

 

 

Phương Tiểu Trung sắc mặt kinh hoàng chạy tới.

 

 

- Chuyện gì?

 

 

Tần Vô Song lạnh nhạt hỏi.

 

 

- Tư...Tư Ngôn ca bị...Bị bọn họ bắt đi.

 

 

- Ai?

 

 

Quả nhiên bị hắn bất hạnh đoán trúng, đám gia hỏa kia tìm không thấy hắn, sớm hay muộn cũng giận chó đánh mèo người bên cạnh hắn.

 

 

Bất chấp Tần Vô Song đã cố ý bất hòa với Hồ Tư Ngôn, cũng không thể bảo đảm an toàn cho hắn.

 

 

- Là bọn Trương Hiển. Ta đã đi tìm Viện trưởng, nhưng Viện trưởng vừa đi vắng.

 

 

Phương Tiểu Trung thở gấp, cũng không nói lắp, một hơi nói.

 

 

- Vừa mới đi vắng?

 

 

Tần Vô Song lạnh lùng cười, chín phần chính là Kim Bất Dịch không phải vừa mới đi vắng, mà là cố ý 'đi vắng' mới đúng.

 

 

- Bọn họ đem Tư Ngôn mang đi nơi nào? Ta đi xem.

 

 

Tần Vô Song đánh tâm trong mắt, vẫn là yêu thích Hồ Tư Ngôn, người có dũng khí mấy tháng trước dám đến nhắc nhở hắn quay về trấn Đông Lâm, có thể thấy được đó là một người bạn đồng hương tận tâm.

 

 

Huống chi, không thể để người vô tội vì mình mà chịu ủy khuất, đây là thái độ làm người của Tần Vô Song ở cả hai thế.

 

 

Trương Hiển không phải là muốn tìm hắn gây chuyện lần nữa sao? Cũng tốt, coi như là báo đáp ân tiền nhiệm lưu cho mình thân thể, hôm nay thanh toán nợ cũ, coi như là đối tiền nhiệm đáp trả công đạo!

 

 

- Mang ta đi.

 

 

Nghĩ vậy, Tần Vô Song khinh miêu đạm tả nói.

 

 

Phương Tiểu Trung nói:

 

 

- Bọn họ đi về phía Trúc Lâm Khâu hậu viện, Vô Song ca, chúng ta lại tìm Viện trưởng xem.

 

 

- Đừng đi, đi Trúc Lâm Khâu!

 

 

Đi cũng như không, người không muốn cho ngươi tìm được, thế nào tìm cũng là không được.

 

 

Không để cho Phương Tiểu Trung nhiều lời, nắm lấy bả vai hắn, cước bộ nhẹ nhàng, hướng hậu viện Trúc Lâm Khâu chạy đi.

 

 

Võ đồng Võ Đồng Viện, gặp bọn Trương Hiển đem Hồ Tư Ngôn mang đi, biết có cảnh tượng náo nhiệt, đều ồn ào theo hướng Trúc Lâm Khâu chạy tới.

 

 

Thấy Phương Tiểu Trung mang theo Tần Vô Song xuất hiện, lại cảm thấy kích thích, có loại dự cảm, phấn khích vừa muốn trình diễn!

 

 

Mấy Võ đồng này đều là chỉ e thiên hạ không đủ loạn, người khác đánh nhau, lại không thương hại chính mình nửa sợi lông, còn có náo nhiệt xem, chuyện tốt vậy sao lại không làm?

 

 

- Thấy không, vừa rồi Tần Vô Song đuổi theo. Tiểu tử này chẳng lẽ còn không sợ bị đánh?

 

 

Một gã Võ đồng mang theo khẩu khí cười nhạo, khinh miệt nói.

 

 

- Cái này là Tiểu Cường đánh không chết, ngươi biết cái gì! Người ta một thân công phu không chuẩn chính là vì bị đánh mà khai luyện. Không có nghe nói muốn luyện võ công, trước học bị đánh sao?

 

 

Một Võ đồng khác khoe khoang khiếu hài hước của mình.

 

 

- Có lý có lý, ha ha. Chẳng lẽ là thần kỹ trong truyền thuyết, bị đánh thương một hồi, tu vi liền tinh tiến một tầng?

 

 

Võ đồng trước tiện cười nói.

 

 

- Hắc hắc, các ngươi bậy bạ đi. Ta dám đánh cuộc mười lượng bạc, lần này Tần Vô Song là chết chắc rồi. Trương Hiển bọn họ mưu lâu như vậy, chờ chính là cơ hội này a. Này Hồ Tư Ngôn coi như là xui xẻo, thành vật bồi táng.

 

 

- Ài, ai bảo người Tần gia không bản lĩnh, lại có gia nghiệp khổng lồ, chọc người đỏ mắt mà? Chết là khẳng định chết, chẳng qua là chết như thế nào.

 

 

- Ngươi nói tiểu tử này đầu có phải hay không bị cánh cửa kẹp hỏng, lần trước nhặt về một cái mệnh, cư nhiên không quay về trấn Đông Lâm, lại còn nghênh ngang chạy đến Võ Đồng Viện, hắn đây là muốn chết a.

 

 

Này đó Võ đồng túm năm tụm ba, ngươi một lời ta một chữ, nghị luận ồn ào, đều thảo luận cùng một vấn đề, chính là Tần Vô Song lần này sẽ chết đắc có bao nhiêu thảm.

 

 

Trúc Lâm Khâu là một đám núi thấp đằng sau Võ Đồng Viện, một mảnh lục trúc trong suốt đẹp đẽ, bởi vậy được đặt tên như thế.

 

 

Tần Vô Song chạy tới, ngẩng đầu liền gặp Hồ Tư Ngôn đang bị trói giữa hai cây trúc cao lớn, chân hướng lên trời, đầu hướng xuống đất, bộ dáng vô cùng chật vật.

 

 

Mà bọn Trương Hiển, một người cũng đều không thấy. Phương Tiểu Trung ngốc nhìn xung quanh:

 

 

- A? Những người đó đâu?

 

 

- Hừ hừ!

 

 

Tần Vô Song nghe tiếng gió, sớm biết đám trẻ xấu xa kia trốn ở phía sau rừng trúc. Cũng không vạch trần, mủi chân rời mặt đất, thân mình nhảy lên, chặt đứt dây thừng cột Hồ Tư Ngôn khiến hắn rớt xuống.

 

 

Thân thủ một ôm, đem Hồ Tư Ngôn ôm lấy. Đã thấy Hồ Tư Ngôn hoảng sợ nhìn mình nháy mắt.

 

 

Nói thì chậm, diễn biến thì nhanh! Rầm một tiếng, hai thùng phân từ trên trời giáng xuống, mang theo mùi thối nồng đặc, từ đầu rót xuống.

 

 

Tần Vô Song phản ứng linh mẫn, lập tức nhu thân. Nhảy lên xoay người, liên hoàn hai chân đạp ra, đá hai thùng phân lên.

 

 

Bị một đạp, hai thùng phân bay lên thay đổi phương vị, hướng mặt sau rừng trúc bay đi.

 

 

Xôn xao!

 

 

Lực đạo lớn kinh người, xuyên sâu vào trong rừng trúc, vật dơ bẩn bên trong tuôn đổ, vang ra ào ào.

 

 

Bên trong nhất thời một mảnh quỷ kêu, vài tên con cháu quý tộc nhảy ra. Trong đó chính là Trương Hiển. Mấy tên này ám toán Tần Vô Song không thành, ngược lại bị một trận vãi ***, thật sự là chật vật không chịu nổi.

 

 

Vừa vặn đám Võ đồng thích xem náo nhiệt chạy tới thấy, đều là cười to không thôi.

 

 

Tần Vô Song đem dây thừng trên người Hồ Tư Ngôn cắt đứt, giao cho Phương Tiểu Trung, thản nhiên nói:

 

 

- Các ngươi đi về trước.

 

 

Hồ Tư Ngôn mệt, cũng là một lòng, quật cường lắc đầu:

 

 

- Ta không quay về! Những người này đuổi theo ngươi, cũng sẽ đuổi theo ta. Hôm nay ta không đi, làm cho bọn họ nhìn xem, chúng ta là Võ đồng của trấn Đông Lâm, cũng là có cốt khí. Chưa chắc mỗi người đều là người nhu nhược cùng lãnh huyết động vật!

 

 

Một bên xem náo nhiệt đích cũng không thiếu Võ đồng trấn Đông Lâm, nghe xong lời này đều là xấu hổ không thôi. Thầm hận Hồ Tư Ngôn nói có ý đồ gây hiềm nghi, công kích quá lớn, đúng là gây sự.

 

 

Tần Vô Song nhìn chăm chú Hồ Tư Ngôn, một lát sau mới gật gật đầu:

 

 

- Được, vậy ở chỗ này.

 

 

Kia Trương Hiển một thân thối hoắc, đem ngoại bào một phen xé ra, hổn hển rít gào:

 

 

- Họ Tần, lần trước đánh ngươi không chết, lần này xương cốt lại ngứa phải không? Đến đây, ta sẽ khiến cho ngươi nhớ lâu một chút.

 

 

Tần Vô Song cũng không muốn cùng một đám Võ đồng nhàm chán dây dưa, bất quá hôm nay có cơ hội khó được, cũng là ngoại lệ. Hắn ở Võ Đồng Viện ngây ngốc lâu như vậy, làm sao không chờ đám ngu xuẩn tự đến? Ngày này, rốt cục thì đến.

 

 

- Trương Hiển, ý ngươi là, muốn tính nợ cũ?

 

 

Tần Vô Song thần thái thản nhiên, híp mắt, lành lạnh liếc Trương Hiển.

 

 

- Đánh lại một hồi, đánh lại một hồi!

 

 

- Trương Hiển, giáo huấn hắn! Lần này cũng không thể dẫm vào vết xe đổ a!

 

 

Trương Hiển còn chưa trả lời, đám Võ đồng xem náo nhiệt đã sôi trào trước, tiếng ồn ào tiếng thay nhau vang lên.

 

 

Mà Tần Vô Song đứng ở trong đám người, lại hưởng thụ hết thảy ngoài dự đoán mọi người, hắn cần chính là loại tư thế này, càng huyên náo sôi nổi hắn càng khoái trá.

 

 

Ở lại Võ Đồng Viện, trong đó có một mục đích, không phải là vì tặng Trương Hiển một kích trí mạng, đệ nhất uy từ lúc chuyển thế sống lại tới nay sao? Làm cho Tần gia thất thế đã lâu một lần nữa tiến vào chủ lưu tầm mắt sao?

 

 

Tuy rằng giết một tiểu phá hài có tổn hại thể diện của sư phụ hồi kiếp trước, chính là loại này đầu to ruồi bọ, ngươi nếu không hoàn toàn một lần bóp chết hắn, cả ngày ở bên tai anh anh ong ong, huyên náo không ngừng, bên tai cũng không thanh tịnh?

 

 

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau