Trang trước Trang sau
Vũ Động Càn Khôn > Chương 1: Lâm Động
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Vũ Động Càn Khôn

Nhấn vào đây để đọc bản Convert truyện Vũ Động Càn Khôn

Chương 1: Lâm Động

 
 
Chương 1: Lâm Động

 

Dịch: (A Sãi)

 

Nguồn: Bàn Long Hội

 

"A..."

 

Khi Lâm Động hao hết khí lực mở ra đôi mi nặng trĩu, nhất thời căn phòng đơn sơ mà sạch sẽ xuất hiện trong mắt, hình ảnh quen thuộc làm hắn ngẩn người ra, chợt vội quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy hai đạo thân ảnh, một nam một nữ ngồi bên cạnh bàn.

 

"Cha, nương..."

 

Nhìn hai đạo thân ảnh kia, Lâm Động vội gắng gượng tinh thần, nhỏ giọng gọi.

 

"Động nhi, con tỉnh?"

 

Nghe thấy tiếng kêu, nàng kia quay đầu sang, nhìn thấy Lâm Động vừa mở mắt, nhất thời vui sướng nói.

 

Cả người nữ tử kia có chút mộc mạc, nhìn qua chừng ba mươi, khuôn mặt hơi thanh tú làm người ta có loại cảm giác dịu dàng nhu hòa, mà nàng đúng là mẫu thân Lâm Động - Liễu Nghiên.

 

"Học nghệ chưa tinh mà đã đánh nhau với người ta, tự chuốc lấy khổ."

 

Ngồi bên cạnh nữ tử là một vị nam tử nhìn qua chừng ba bốn mươi tuổi, thân thể có chút đơn bạc, có thể mơ hồ nhìn thấy một chút sắc bén trong ánh mắt hắn, chẳng qua giống như có thương tích trong người, khuôn mặt hơi có vẻ tái nhợt, che lấp hơn nửa tia sắc bén kia, hắn là phụ thân Lâm Động - Lâm Khiếu.

 

Lâm Động hiển nhiên có chút e ngại với vị phụ thân xưa nay nghiêm khắc này, rụt cổ lại, chợt lại có chút không phục nói: "Ai bảo những tên kia đứng trước mặt ta mắng cha là phế vật..."

 

Khi nói chuyện, Lâm Động sờ sờ ngực, nơi đó vẫn còn chút nhói đau, không khỏi oán hận nghiến răng, vốn hôm nay là một lần khảo thí của Lâm gia, mà hắn cũng đi kiểm tra nhẹ, vì mới bắt đầu tu luyện chỉ hơn nửa năm nên thành tích cũng không bao nhiêu, mà hắn cũng không để trong lòng, nếu cho hắn có thời gian và điều kiện tu luyện như những người khác thì hắn tin rằng mình sẽ chẳng yếu hơn người khác.

 

Mà khi khảo thí chấm dứt, Lâm Động đang chuẩn bị dẹp đường hồi phủ thì vài tên ngày thường quan hệ không tốt, vốn dĩ hắn không để ý tới nhưng lại không nhịn được sự cố ý khiêu khích của đối phương, phẫn nộ, tuổi trẻ, tất nhiên Lâm Động không nhịn được ra tay, mà kết quả cũng thực rõ ràng, hắn trực tiếp bị đánh một trận, còn bị ngất đi.

 

"Lâm Sơn, ngươi nhớ kỹ cho ta, lần sau ta không đánh ngươi thành đầu heo thì ta không mang họ Lâm nữa!"

 

Lâm Sơn trong lời Lâm Động chính là người khởi xướng chuyện này, cũng là địch nhân lớn nhất hiện tại trong lòng Lâm Động, bởi vì quan hệ phụ thân hai bên cực kỳ ác liệt nên Lâm Sơn kia cũng thường xuyên đến gây sự với Lâm Động, mà lần này cũng là một trong số đó.

 

Hung hăng nghiến răng, nhưng ngay sau đó Lâm Động đột nhiên ủ rũ lại, tuy Lâm Sơn kia đáng giận đến cực điểm nhưng nói gì thì nói, hiện tại tên kia cũng đã Thối Thể tứ trọng, thành tích này ở trong đám tiểu bối Lâm gia cũng xem như đi đằng trước, so với thực lực Thối Thể nhị trọng như Lâm Động hắn thì quả thật mạnh hơn không ít.

 

Tu luyện nhất đạo, luyện thể vi tiên, hết thảy đều bắt đầu từ thân thể của mình, nhân thể vốn là thứ huyền ảo khó lường nhất trong thiên địa.

 

Cái gọi là Thối Thể, nói đơn giản hơn chính là tu luyện thân thể, làm cho thân thể mình dần dần cường hóa, hơn nữa cuối cùng từ ngoài vào trong, khi gân cốt cốt tủy trong cơ thể cường hóa đến trình tự nhất định cũng là lúc phát sinh ra một tia nguyên lực, mà khi xuất hiện nguyên lực tức là hắn đã chân chính trở thành một gã Tu Luyện Giả.

 

Thối Thể chia làm cửu trọng, tam trọng trước hiệu quả không lớn, không có tác dụng gì ngoài việc làm tố chất thân thể mạnh lên một ít, chỉ khi tu luyện đến Thối Thể tứ trọng mới dần dần bày ra chỗ tốt của tu luyện, đến tầng này thì làn da nhân thể sẽ chậm rãi cứng rắn như đá, bất luận khí lực hay tốc độ đều tăng lên không ít.

 

Mà Lâm Sơn kia lại đứng ở trình tự này, Lâm Động mới Thối Thể nhị trọng hiển nhiên không phải đối thủ.

 

Bất quá tuổi hai người xấp xỉ nhau nhưng có chênh lệch lớn đến vậy không phải vì cái gì mà thiên phú cả, tầng Thối Thể này không phải coi trọng cái gọi là thiên phú lắm, thậm chí tầng này ai cũng có thể tu luyện, nhưng đến tột cùng tu luyện đến đệ mấy trọng thì phải xem tiền vốn và cơ duyên.

 

Thối Thể cửu trọng, giai đoạn này rất khổ bởi vì chỉ có không ngừng thử nghiệm cực hạn của thân thể mới có thể làm thân thể dần dần cường đại được.

 

Bất quá, loại thử nghiệm cực hạn này cũng là một loại áp bức tiềm năng nhân thể, loại áp bức này mà không được bổ sung ngay thì thân thể sẽ xuất hiện tổn thương vì tiêu hao quá độ, đến lúc đó không chỉ ảnh hưởng đến tu luyện, ngược lại còn làm cho mình cả người là thương, mất nhiều hơn được.

 

Bởi vậy trong quá trình Thối Thể cần các loại linh dược đại bổ làm dịu thân thể mới có thể tiếp tục tu luyện, nhưng là những dược liệu này đa phần cực kỳ sang quý, nếu gia cảnh không khá giả thì quả thật không thể chịu nổi.

 

Mà đây là cái gọi là tiền vốn!

 

Sở dĩ Lâm Sơn có thể siêu việt Lâm Động lưỡng trọng không chỉ vì tu luyện nhiều hơn nửa năm, hơn nữa hắn có một phụ thân chưởng quản tài chính Lâm gia, mà trái lại, Lâm Động hắn không có phúc khí này, không có linh dược tẩm bổ thân thể thì tốc độ tu luyện tất nhiên kém xa...

 

...

 

Trong phòng, nghe lời nói thầm của Lâm Động, bàn tay đặt lên bàn của Lâm Khiếu đột nhiên nắm chặt lại một chút, sắc mặt cũng trầm xuống, Liễu Nghiên bên cạnh thấy thế vội vàng đánh mắt với Lâm Động, Lâm Động mới vội vàng ngậm miệng lại.

 

"Không cần so miệng lưỡi với người khác, tu luyện cho tốt, người khác tự nhiên sẽ ngậm miệng lại."

 

Lâm Khiếu phất phất tay nói: "Liễu Nghiên, đưa gốc Xích Tham kia cho Động nhi đi, có Xích Tham, tốc độ tu luyện của hắn hẳn có thể nhanh hơn một chút, cách tộc bỉ cũng chỉ còn nửa năm, nếu không nhanh chóng tu luyện sẽ càng thêm mất mặt."

 

"Khiếu ca, gốc Xích Tham kia là để cho người chữa thương mà..." Nghe vậy, Liễu Nghiên nhất thời sửng sốt, vội vàng nói.

 

"Ta đã là một phế nhân, dù chữa trị thế nào đi nữa cũng không được gì, về sau ta sẽ vào núi nhiều hơn, tận lực tìm một ít linh dược cho Động nhi." Lâm Khiếu lắc lắc đầu, tự giễu cười.

 

"Cha không phải phế nhân, cha từng là người mạnh nhất Lâm gia ngoài gia gia ra!" Nghe lời Lâm Khiếu nói, Lâm Động lại đỏ bừng mặt nói, trong lòng tiểu hài tử, phụ thân vĩnh viễn là mạnh nhất.

 

"Người mạnh nhất..."

 

Nắm tay Lâm Khiếu không tự chủ được nắm chặt lại, trên khuôn mặt lại toát ra vẻ thống khổ xâm nhập đến cốt tủy, một lát sau, hắn đứng dậy, có chút mỏi mệt đi ra ngoài.

 

"Liễu Nghiên, sắc thuốc cho đứa nhỏ đi, thương thế của ta không sao cả, đã nhiều năm như vậy rồi, một gốc Xích Tham có tác dụng gì?"

 

Lời nói mang theo một chút suy sụp kia làm ánh mắt Liễu Nghiên đỏ lên, ai từng nghĩ đến, nam tử năm đó khí phách nhất Thanh Dương Trấn, hiện tại lại chán nản như vậy.

 

"Nương, đừng khóc, Động nhi nhất định sẽ cố gắng tu luyện, đến lúc đó sẽ tìm cách chữa khỏi thương thế cho phụ thân." Lâm Động kéo kéo góc áo Liễu Nghiên, thấp giọng nói.

 

"Động nhi, đừng trách cha con nghiêm khắc, hắn chỉ trút hết tâm huyết của mình lên người con thôi, con cũng biết đó là kỳ vọng duy nhất của hắn."

 

Liễu Nghiên cúi đầu, nhìn khuôn mặt rất nghiêm túc non nớt của Lâm Động, nhẹ nhàng lau nước mắt, sau đó sờ sờ đầu Lâm Động, thấp giọng nói.

 

"Nương, ta nghe nói lần này tiền tam trong tộc bỉ có thể nhận được một loại tam phẩm linh dược tên là Ngưng Huyết Chu Quả, ta từng nghe đại bá nói nó chữa thương rất hiệu quả, nếu có thể có được nó chắc chắn sẽ có điều trợ giúp với thương thế phụ thân." Lâm Động như đột nhiên nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng lên nhìn Liễu Nghiên nói.

 

"Ngưng Huyết Chu Quả sao..." Nghe vậy Liễu Nghiên cũng ngẩn người ra, chợt có chút bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiền tam tộc bỉ không dễ dàng chút nào, con có tâm là được rồi, nương đi giúp ngươi sắc Xích Tham uống đây."

 

Nói xong Liễu Nghiên xoay người bước ra ngoài, trong thế hệ tiểu bối này của Lâm gia có vài vị thành tựu không nhỏ, Lâm Động muốn tiến vào tiền tam để đạt được Ngưng Huyết Chu Quả quả thật rất khó, bởi vậy nàng cũng không để trong lòng.

 

Nhìn bóng Liễu Nghiên dần xa, Lâm Động cũng nghiến răng thật chặt, nắm tay nhỏ nắm chặt lại: "Nương, yên tâm đi, ta sẽ đạt được Ngưng Huyết Chu Quả kia, như vậy có thể trị liệu thương thế trong cơ thể phụ thân!"

 

Vừa nghĩ tới thương thế Lâm Khiếu, trong mắt Lâm Động đột nhiên toát ra một loại hận ý thật sâu đậm, sở dĩ phụ thân bị không ít người ở Lâm gia châm chọc khiêu khích đều vì người kia!

 

...

 

Lâm gia của Lâm Động chỉ là một gia tộc nhỏ, mặc dù trong cái Thanh Dương Trấn cũng không tính đứng đầu, nhưng là Lâm gia nhìn thật bình thường này lại có một bối cảnh làm người ta nghẹn họng, đó là Lâm thị gia tộc.

 

Một trong tứ đại thị tộc của Đại Viêm Vương Triều - Lâm thị gia tộc!

 

Lâm gia Thanh Dương Trấn, từ một góc độ nào đó có thể xem như một chi ngoại tộc của Lâm thị gia tộc, bất quá, với Lâm Động, đứa nhỏ chưa từng đi quá trăm dặm chung quanh Thanh Dương Trấn này thì Lâm thị gia tộc có thực lực làm người ta kinh hãi thật quá xa xôi và xa lạ.

 

Ngẫu nhiên nghe được từ miệng phụ thân, Lâm Động biết được chi này của họ kỳ thật cũng từng là nội tộc của Lâm thị gia tộc, chẳng qua năm đó, vì gia gia Lâm Động thất bại trong một nhiệm vụ, làm tộc tổn thất rất lớn nên bị trục xuất khỏi nội tộc, đẩy đến Thanh Dương Trấn này.

 

Ở đây, hắn thành lập nên một cái Lâm gia nho nhỏ, hơn nữa trong mấy mươi năm luôn kiệt lực muốn phản hồi lại nội tộc, nguyện vọng này là mục tiêu lớn nhất trong mấy mươi năm còn sót lại của hắn.

 

Bất quá, cái loại cố gắng này của hắn cũng không có hiệu quả là bao, tất cả những gì hắn làm với Lâm thị gia tộc khổng lồ mà nói, căn bản không đáng nhắc tới nên hắn chỉ có thể đánh chủ ý đến chỗ khác, mà chỗ này chính là mười năm tộc hội của Lâm thị gia tộc!

 

Đây là đại hội trọng yếu nhất Lâm thị gia tộc, rất nổi danh toàn bộ Đại Viêm Vương Triều, mười năm một lần, mỗi một lần đại hội đều là cơ hội tốt nhất cho những người trẻ tuổi trong tộc muốn trở nên nổi bật, danh dương thiên hạ, mà phần thưởng của giải đấu tự nhiên cũng sẽ làm người ta thèm thuồng không thôi. Bất quá, hấp dẫn nhất là chỉ cần có thể tiến vào tiền mười, dù ngươi có là ngoại tộc nhưng cũng sẽ được thăng lên làm nội tộc, vinh quang vô cùng.

 

Bởi vậy, tộc hội trở thành ánh rạng đông trong tuyệt vọng của gia gia Lâm Động, nhưng vì tuổi cao nên hắn không thể tham gia được, bởi vậy hắn trút tất cả kỳ vọng vào những đứa con của mình, tất nhiên, Lâm Động phụ thân lúc đó đang bộc lộ tài năng trở thành ánh sáng hy vọng của gia gia và toàn bộ Lâm gia.

 

Mà đối với gánh nặng này, phụ thân Lâm Động quả thật cũng không phụ kỳ vọng, trong năm huynh đệ, là người đầu tiên đột phá Thối Thể cửu trọng tiến vào Địa Nguyên Cảnh, hơn nữa trong bốn năm ngắn ngủn sau đó lại đột phá Địa Nguyên, trở thành vị Thiên Nguyên cao thủ thứ hai trong Lâm gia ngoài gia gia Lâm Chấn Thiên.

 

Loại tộc độ tu luyện này làm cho gia gia trước nay không thích cười, mỗi một lần nhìn thấy phụ thân, khuôn mặt già nua sẽ lộ ra nụ cười vui vẻ, nghe nói lúc đó gia gia cười nhiều nhất trong mấy chục năm.

 

Mười năm tộc hội đến trong chờ mong, nhưng mà kết quả cuối cùng lại làm cho Lâm gia như rớt vào vực sâu.

 

Một chiêu!

 

Vẻn vẹn chỉ là một chiêu, phụ thân được coi như kỳ vọng lại thảm bại!

 

Hơn nữa, đây lại là trận đấu bắt đầu tộc hội!

 

Kỳ vọng nhiều năm, đào tạo nhiều năm, chỉ trong ngắn ngủn vài giây hóa thành bọt biển.

 

Kết quả của sự thất bại ấy tất nhiên là vô số ánh mắt khác thường, chịu đựng vô số đạo cười lạnh châm chọc trên đầu, đoàn người như chó nhà có tang về đến Thanh Dương Trấn.

 

Đêm đó, phụ thân mang theo cả nhà rời khỏi nội khu Lâm gia, đến trên một tòa núi nhỏ hẻo lánh nhất Lâm gia, không hề vận dụng bất cứ thứ gì của Lâm gia nữa, hắn nói, hắn đã không có tư cách này.

 

Mà phúc bất song chí, họa bất đan hành.

 

( Phúc không đến hai họa không đi một - DG)

 

Thất bại đó không chỉ làm Lâm Khiếu suy sút mà lúc đó hắn còn sầu thảm phát hiện, người nọ không chỉ dùng một chưởng đánh bại hắn mà còn không lưu thủ, nguyên lực cuồng bạo như dã thú tàn phá thân thể hắn nát bét.

 

Dưới sự trọng thương đấy, thực lực Thiên Nguyên của Lâm Khiếu trực tiếp rớt xuống Địa Nguyên cấp, hơn nữa, trọng thương lắng đọng, kinh mạch trong cơ thể có mười thì bị chặn đến bảy tám, dù hắn tu luyện đến mức nào cũng khó có thể tiến thêm.

 

Trong gia tộc, ánh mắt kính sợ ngày xưa cũng dần dần biến thành thở dài, thất vọng...

 

Đối mặt với tai nạn này, rốt cục Lâm Khiếu cũng tuyệt vọng, mỗi khi say rượu sẽ điên cuồng vỗ ngực, tiếng vang trầm thấp như sấm rền làm mẫu thân ở một bên đau lòng gạt lệ, mà tuy Lâm Động còn nhỏ, nhưng nhìn thấy một màn như vậy, lòng đau như dao cắt, đồng thời trong hắn cũng đã sinh ra một tia hận ý với người đả thương phụ thân kia!

 

Hắn, hủy đi phụ thân, cũng hủy đi gia đình của mình!

 

Về phần người đầu sỏ kia, sau này, ngẫu nhiên Lâm Động cũng nghe thấy đám đại bá nhắc tới với ngữ khí oán hận và vô lực.

 

Mười tuổi bắt đầu tu luyện, mười hai tuổi đột phá Thối Thể cửu tiến vào Nguyên cảnh, mười bốn tuổi tấn Địa Nguyên cấp, mười bảy tuổi tấn Thiên Nguyên cấp, hai mươi lăm tuổi, nguyên khí trong cơ thể âm dương kết hợp, cuối cùng thành công hóa đan, cá chép nhảy long môn, trở thành cường giả trước ba mươi tuổi chỉ đếm được trên đầu ngón tay tại Đại Viêm Vương Triều kết thành nguyên đan!

 

Nhân sinh của hắn quả thật như truyền kỳ vậy.

 

Tên của hắn là Lâm Lang Thiên!

 

...

 

Trong phòng, nắm tay Lâm Động nắm chặt, trong mắt chỉ tràn ngập hận ý.

 

Thảo luận, góp ý sửa lỗi cho bản dịch Vũ Động Càn Khôn xin mời bạn đọc click vào đây ()!

 

Tham gia dịch Vũ Động Càn Khôn xin mời bạn đọc click vào đây ()!

 

Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s ! ()

 

Vũ Động Càn Khôn

 

Tác giả: Thiên Tằm Thổ Đậu

 

..:: o0o ::..

 

2: Thông Bối Quyền

 

Dịch: (A Sãi)

 

Biên : (A Híp)

 

Nguồn: Bàn Long Hội

 

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ cả ngọn núi tĩnh lặng này, làm tầm mắt của mỗi người trở nên nhìn không rõ.

 

"Hô ~ hô ~"

 

Trong một khu rừng ở phía sau núi, đột nhiên truyền ra tiếng thở dốc kịch liệt, đưa tầm mắt đến gần có thể nhìn thấy trên một khu đất trống ở trong rừng, một thân ảnh nho nhỏ đang dùng cả hai tay ôm lấy một thân cây cao lớn, thân thể hắn mượn lực kéo của hai tay, không ngừng nhấp nhô lên xuống, hơn nữa trong lúc lên xuống, thân thể hắn bày ra một loại tư thế có chút quái dị, loại tư thế này làm cho khắp cơ thể đều vận động cùng lúc.

 

Mặt khác, ngay tại cánh tay và cổ chân của hắn còn treo mấy khối sắt đen kịt, từng giọt mồ hôi thẫm thấu ra từ trong quần áo, lan tràn khắp cả mấy khối sắt kia.

 

Thân ảnh nho nhỏ này tất nhiên là Lâm Động, tuổi thơ của hắn chưa từng hưởng qua phú quý bao giờ, hơn nữa lại có một phụ thân nghiêm khắc luôn dạy hắn những thứ quan trọng nhất trong tu luyện - nghị lực và chăm chỉ, những thứ này chính là tiền vốn và cũng là điều kiện duy nhất hắn có để cạnh tranh với những người khác.

 

Mồ hôi chảy vào trong mắt, cảm giác chát và xót làm hắn cắn chặt hàm răng, hắn có thể cảm giác được sau khi trải qua luyện tập cao độ, cả cơ thể hắn phát ra loại cảm giác ê ẩm và mỏi mệt, lúc này rất nhiều người sẽ lựa chọn nghỉ ngơi, nhưng mà phụ thân hắn từng nói cho hắn biết, chỉ có tại loại thời điểm như vậy mới có thể đột phá cực hạn nên... nhất định phải kiên trì!

 

Tuyệt đối không thể thả lỏng!

 

Vì tộc hội nửa năm sau, hắn buộc phải liều mạng tu luyện!

 

Cảm giác tiếp cận cực hạn làm đầu choáng váng, hoa mắt, bất quá cùng với sự kiên trì của Lâm Động, đột nhiên một tia nhiệt lực kỳ dị mạnh mẽ xuất hiện trong cơ thể, nhiệt lực này vừa xuất hiện làm tinh thần Lâm Động rung lên.

 

Là dược lực của Xích Tham!

 

Mấy ngày trước, gốc Xích Tham kia vốn dùng để trị liệu thương thế cho Lâm Khiếu, dưới sự kiên trì của hắn, cuối cùng đều bị đưa vào trong cơ thể Lâm Động.

 

Không thể không nói, loại linh dược này có hiệu quả rất lớn với Lâm Động đang bị vây trong Thối Thể kỳ, tu luyện mấy ngày ngắn ngủn mà Lâm Động có thể cảm giác rõ ràng thân thể hắn ít nhất mạnh gấp đôi so với mấy ngày trước. cái loại thân thể cường hóa này hắn có thể cảm giác được rất rõ ràng.

 

Đương nhiên, dược lực Xích Tham có hiệu quả rất tốt với Lâm Động, nhưng loại dược lực này dù sao cũng không phải vô cùng vô tận, dù sao Xích Tham cũng vẻn vẹn chỉ là nhất phẩm linh dược mà thôi, bởi vậy dược lực của nó phát huy trong năm ngày rồi dần dần tản ra.

 

Bất quá loại tản ra này không phải hoàn toàn biến mất, thân thể Lâm Động chỉ mới bắt đầu cường hóa, tất nhiên không thể hoàn toàn hấp thu tất cả dược lực được, bởi vậy một ít dược lực sẽ lắng đọng sâu trong thân thể hắn, nhưng đến khi cơ thể Lâm Động đạt đến đói khát cực độ, loại lắng đọng này cuối cùng cũng bị bức ra, bị gân cốt cơ thể Lâm Động giống như quỷ đói tham lam cắn nuốt...

 

Một tia dược lực ôn nhuận chậm rãi tiến vào cơ thể, lúc này Lâm Động như nghe được vô số tiếng reo hò từ tế bào trong cơ thể, loại cảm giác ê ẩm mệt mỏi yên lặng tiêu tán đi, thay vào đó là một loại cảm giác tinh lực dư thừa vô cùng vô tận.

 

"Hắc..."

 

Lâm Động nắm lấy thân cây, thân thể mạnh mẽ búng lên, lăng không lộn ra phía sau, vững vàng đứng trên mặt đất, xoay lưng lắc cổ, xương cốt cả người đột nhiên vang lên một tiếng răng rắc, sau đó Lâm Động vui sướng phát hiện thân thể hắn tựa hồ thoáng cường tráng hơn.

 

"Thối Thể đệ tam trọng!"

 

Nắm tay nhỏ bé Lâm Động nắm chặt lại, cảm thụ được cỗ lực lượng xuất hiện khi giãn cơ thể ra, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ sợ hãi xen lẫn vui mừng, từ khi tu luyện đến nay, bởi gia cảnh nghèo hàn nên hắn rất ít có cơ hội dùng linh dược, không ngờ lần này dùng thử lại có hiệu quả lớn đến vậy.

 

"Ừm, cũng không tệ lắm..."

 

Khi Lâm Động đang vui sướng vì công lực tăng tiến, một âm thanh truyền đến từ bên cạnh, hắn vội vàng quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Lâm Khiếu mặc một thân quần áo mộc mạc đang đứng dưới một đại thụ, trên khuôn mặt ngày thường không lộ ra nửa tia cười vui lúc này cũng xuất hiện một chút tươi cười.

 

"Cha!"

 

Nhìn thấy Lâm Khiếu, Lâm Động cũng kinh hỉ kêu lên.

 

Lâm Khiếu gật gật đầu, đến gần Lâm Động, ánh mắt từ trên xuống dưới quét một vòng thân thể Lâm Động, khóe miệng nhếch cười, nói: "Thối Thể đệ tam trọng, không tồi"

 

"Đều nhờ gốc Xích Tham kia." Lâm Động lắc lắc đầu, hắc hắc cười.

 

"Xích Tham vẻn vẹn chỉ là Nhất phẩm linh dược, dù những người khác dùng, muốn từ đệ nhị trọng đạt đến đệ tam trọng cũng cần một hai tháng, nhưng đây lại là thành quả một ngày một đêm của ngươi" Lâm Khiếu nhìn Lâm Động, trong lòng cũng khẽ thở dài một tiếng, trong khoảng thời gian này, thấy Lâm Động liều mạng tu luyện, trình độ rèn luyện như vậy làm mẫu thân đỏ mắt vài lần, tuy ngoài miệng hắn không nói gì, nhưng thân là phụ thân, trong lòng hắn cũng có chút đau lòng.

 

Hắn hiểu Lâm Động liều mạng tu luyện như vậy chỉ muốn ở trên tộc hội nửa năm sau lấy được một cái thành tích kha khá, nếu vậy, thân là phụ thân, hắn cũng có thể cứu vãng được một ít mặt mày trong Lâm gia.

 

Lâm Động ngây ngô cười, dù trong khoảng thời gian này rất mỏi mệt nhưng cũng có thu hoạch xa xỉ, ngày càng tiếp cận so với đám tinh anh trong Lâm gia.

 

"Đem mấy khối sắt buông bỏ đi, bây giờ ngươi đã đạt đến Thối Thể đệ tam trọng, cũng có thể miễn cưỡng tu luyện vũ kỹ, ta sẽ dạy ngươi một bộ quyền pháp." Lâm Khiếu nói.

 

Nghe vậy đôi mắt đen láy của Lâm Động nhất thời rực sáng, hiện tại hắn đã đạt đến Thối Thể đệ tam trọng nhưng lại không có nửa chiêu nửa thức nào, đánh nhau với người ta cũng chỉ có thể cậy mạnh thôi, nên trong lòng đã sớm hướng tới vũ kỹ, là thứ có thể làm cho thực lực hắn tăng mạnh lên, bất quá vì tố chất thân thể nên Lâm Khiếu vẫn chưa từng dạy cho hắn, hiện tại rốt cục cũng có cơ hội, sao hắn không vui cho được?

 

"Võ học khắp thiên hạ chia làm cửu phẩm tam thừa, nhất đến tam phẩm là tiểu thừa, tứ đến lục phẩm là trung thừa, thất đến cửu phẩm là thượng thừa, ta muốn dạy ngươi là một loại quyền phẩm tiểu thừa nhất phẩm - Thông Bối Quyền" Lâm Khiếu nói.

 

Lâm Động liên tục gật đầu, cũng không thất vọng vì quyền pháp kia vẻn vẹn chỉ là tiểu thừa nhất phẩm, hắn hiểu được đạo lý cơm phải ăn từng chút, hơn nữa đối với không ít người mà nói, tiểu thừa nhất phẩm đã là không tồi rồi, nghe nói trong Lâm gia, vũ kỹ cao nhất cũng vẻn vẹn là một loại vũ kỹ trung thừa tứ phẩm mà thôi, hơn nữa là năm đó gia gia vẫn còn là Lâm thị nội tộc, từ trong Tàng Kinh Các may mắn tìm được.

 

"Vũ kỹ chia cấp nhưng quan trọng nhất vẫn ở bản thân, ở trong tay cường giả chân chính, mặc dù là vũ kỹ nhất phẩm tầm thường cũng mang theo lực sát thương kinh người, thực lực Tu Luyện Giả càng mạnh, uy lực vũ kỹ khi thi triển ra lại càng mạnh" Lâm Khiếu xòe bàn tay ra, ngoắc ngoắc Lâm Động: "Dùng lực lượng lớn nhất, tốc độ nhanh nhất của ngươi đến công kích ta đi"

 

Lâm Động trợn mắt, vứt bỏ hết thảy khối sắt trên người, trực tiếp đánh một quyền về Lâm Khiếu.

 

Đối mặt với một kích toàn lực của Lâm Động, Lâm Khiếu lại tùy tay vung lên, bàn tay nhanh như chớp lướt đến Lâm Động, ống tay áo vung lên, một tiếng "ba" vang lên, sau đó Lâm Động nhe răng trợn mắt nhảy dựng lên, vội vàng vén tay áo lên, chỉ thấy cả cánh tay đều đỏ lên.

 

"Thông Bối Quyền, nương y phát kình, nếu ta thoáng tăng lên hoặc vận dụng một chút nguyên lực thì xương cốt cánh tay này của ngươi đã bị đánh vỡ" Lâm Khiếu từ từ nói: "Tu luyện Thông Bối Quyền cần lấy y phục luyện công, quyền pháp này chú trọng khi nương y phục phát kình, khi tu luyện nhờ vào y phục của mình phát ra tiếng vang là được. Thông Bối Quyền có cửu thức, cũng gọi là Cửu Âm Kình bởi mỗi một thức đều có tiếng vang, thức nối thức, cửu âm vang lên thì uy lực có thể so với nhị phẩm vũ kỹ"

 

"Ngươi chú ý nhìn, cố gắng nhớ kỹ cửu thức này!"

 

Lâm Khiếu quát khẽ một tiếng, đột nhiên triển khai tay chân, chân vừa động, chỉ thấy thân hình như hổ, song chưởng múa may như một đầu Thông Bối Viên Hầu đang mở ra thân mình, từng đạo âm thanh thanh thúy ba ba không ngừng vang lên.

 

Lâm Động không chớp mắt nhìn nhìn Lâm Khiếu múa quyền, bất tri bất giác tâm thần ngưng tụ lại, tất cả những gì chung quanh đều bị hắn tự động bỏ qua, trong mắt chỉ còn một bộ quyền pháp kia mà thôi!

 

Bởi vì dạy võ nên Lâm Khiếu cũng cố ý giảm tốc độ lại, diễn luyện vài lần mới từ từ thu công, nhìn về phía Lâm Động hỏi: "Nhớ chưa?"

 

Lâm Động trầm ngâm một chút, có điểm không quá xác định gật gật đầu.

 

"Hả? Đánh thử xem?"

 

Thấy thế khuôn mặt Lâm Khiếu cũng xẹt qua một tia kinh ngạc, tuy hắn giảm tốc độ rất nhiều nhưng cửu thức Thông Bối Quyền cũng không phải đơn giản, lần đầu tiên Lâm Động tiếp xúc vũ kỹ nhưng lại có thể nhớ kỹ nhanh như vậy sao?

 

Dường như cũng biết Lâm Khiếu kinh ngạc, Lâm Động đi ra hai bước, hai nắm tay đưa ra, một bộ quyền pháp mang theo vài phần trúc trắc thong thả đánh ra.

 

Lâm Khiếu ở bên cạnh nhìn chằm chằm Lâm Động, khi thấy quả thật hắn đánh đầy đủ cửu thức Thông Bối Quyền ra, trên khuôn mặt Lâm khiếu lại lần nữa xuất hiện một chút ý mừng, tuy Thông Bối Quyền của Lâm Động có chút cứng ngắc, thậm chí có thể nói là tốt mã dẻ cùi nhưng lần đầu tiên tiếp xúc quyền pháp này lại có thể học ra hình ra dạng đã nói lên ngộ tính con hắn không tồi rồi. Phát hiện này làm cho trong lòng Lâm Khiếu có chút vui sướng, xem ra đứa con này quả thật kế thừa thiên phú của hắn năm đó a.

 

"Cha, vì sao con thi triển Thông Bối Quyền mà không có chút tiếng vang nào vậy?" Một bộ quyền thong thả thi triển xong, Lâm Động có chút bất đắc dĩ nói.

 

"Tiểu tử nhà ngươi đúng là, nếu dễ dàng tu luyện ra tiếng vang như vậy thì Thông Bối Quyền này cũng quá mức hữu danh vô thực đi" Lâm Khiếu cười mắng một tiếng, sau đó nói: "Nhớ kỹ, khi tu luyện cẩn thận cảm ứng lực đạo, chỉ cần ngươi có thể làm cho ống tay áo ngươi đi theo lực đạo của ngươi chứ không phải ngược lại, lực đạo ngươi đi theo ống tay áo thì lúc đó xem như đã tu luyện thành công rồi, đến đây, thi triển lại vài lần đi"

 

Lâm Động lẩm nhẩm lại vài lần trong miệng, sau đó thi triển lại, mà Lâm Khiếu thì đứng bên cạnh, thường thường ra tiếng chỉ điểm hắn vài chỗ.

 

Trên khu đất trống trong rừng, từng đạo quyền ảnh không ngừng vũ động, nam hài mồ hôi như suốt nhưng vẫn không thể làm hắn có chút phân tâm nào, khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ rất nghiêm túc.

 

Thời gian dần đến giữa trưa, Lâm Động không ngừng tu luyện, mà cố gắng như vậy cũng không phải không có thành quả gì, đối với Thông Bối Quyền cửu thức cũng ngày càng thuần thục, tuy rằng vẫn không phát ra tiếng vang, nhưng tư thế cũng đã không kém rồi.

 

"Hôm nay tu luyện đến đây thôi, mai rồi luyện tiếp" Nhìn thoáng qua sắc trời, lại nhìn thoáng qua Lâm Động đầu đầy mồ hôi, Lâm Khiếu đột nhiên nói, Lâm Động quả thật rất chăm chỉ và chấp nhất trong tu luyện, ngay cả hắn cũng thoáng có chút động dung, chợt lại âm thầm thở dài, xem ra mấy năm nay hắn suy sút làm đứa bé này cũng trở nên sớm trưởng thành hơn nhiều.

 

"Ừ, cha về nghỉ ngơi trước đi, con sẽ về ngay" Lâm Động lên tiếng nhưng hai nắm tay vẫn chưa đình chỉ lại, hết sức chăm chú làm theo lời Lâm Khiếu, gắng sức cảm ứng biến hóa trong cơ thể.

 

Thấy thế Lâm Khiếu cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, tiến bộ của Lâm Động rất nhanh, bất quá muốn làm cho Thông Bối Quyền phát ra tiếng cũng không dễ dàng, năm đó hắn tu luyện ước chừng một tuần mới thành công.

 

Dặn thêm một tiếng, Lâm Khiếu xoay người bước đi, khi xoay người khuôn mặt hắn cũng hiện lên một chút ý cười, ngộ tính hôm nay mà Lâm Động bày ra làm hắn rất vừa lòng.

 

"Ngộ tính đứa nhỏ này quả thật không sai, hơn nữa nghị lực rất cao, đạt đến siêu việt như thời kì cường thịnh nhất của ta hẳn sẽ không khó..."

 

"Ba!"

 

Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu Lâm Khiếu, sau lưng hắn lại truyền đến một đạo âm thanh vang dội và thanh thúy làm khuôn mặt hắn cứng đờ lại, cước bộ lảo đảo một chút nhưng trong mắt lại sáng ngời.

 

"Xem ra không phải không khó mà là rất đơn giản..."

 

Thảo luận, góp ý sửa lỗi cho bản dịch Vũ Động Càn Khôn xin mời bạn đọc click vào đây ()!

 

Tham gia dịch Vũ Động Càn Khôn xin mời bạn đọc click vào đây ()!

 

coem_uk

 

Vũ Động Càn Khôn

 

Tác giả: Thiên Tằm Thổ Đậu

 

..:: o0o ::..

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau