Trang trước Trang sau
Cô Gái Mãn Châu > Nước Mắt Trong Tim
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Cô Gái Mãn Châu

Nước Mắt Trong Tim

 
 
Nước Mắt Trong Tim-

 

Đưa Thất Cách Cách vào hậu đường, Mẫn Tuệ nhìn Đức Uy bằng con mắt có đuôi:

 

- Từ sáng đến giờ tiểu muội nghe trong lòng như lửa cháy, nhưng bây giờ thì... người ngọc đã được yên lành, tiểu muội và thư thư xin khánh chúc lương duyên.

 

Đức Uy nói:

 

- Hiền muội đừng đùa như thế, tuy Thất Cách Cách đã được bình yên, nhưng đây chỉ lo việc cứu người...

 

Đưa Thất Cách Cách vào phòng và tự nhiên câu chuyện về Trần Ngọc Hà được Mẫn Tuệ và Thiên Hương dễ dàng thông cảm, họ xoắn xít hỏi han làm cho nàng cảm động rơi nước mắt:

 

- Lý thiếu hiệp nói rất đúng, có lẽ câu nói khi nãy thiếp sẽ ghi nhớ trọn đời, người tốt không bao giờ bị cô đơn...

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Trần đại tỷ cứ việc ở đây, tiểu muội và Tổ thư thư rất cần bầu bạn, bây giờ thì Trần đại tỷ hãy yên tâm, bọn giáo đồ Bạch Liên Giáo cho dầu biết Trần đại tỷ ở trong này, chúng cũng chỉ đứng ngoài chứ không làm gì được đâu. Xin Trần đại tỷ hãy cứ xem đây như nhà của mình vậy.

 

Bây giờ thi Trần Ngọc Hà không phải rơi nước mắt mà nàng đã khóc lên thành tiếng:

 

- Dương cô nương, chắc trọn đời Ngọc Hà này không làm sao trả được ân sâu...

 

Một con người từ trong vũng sình tội lỗi bò lên, cái họ mong không phải được đãi ngộ mà là thông cảm và tha thứ, đó là sự an ủi hữu hiệu nhất trong đời.

 

Chính vì lẽ ấy cho nên nhiều người sắp chết, chỉ cầu xin hai tiếng "tha thứ" của người khác để rồi mỉm cười nhắm mắt.

 

Trần Ngọc Hà đã được sự tha thứ ấy và nàng coi như đã chết mất rồi bây giờ sống lại.

 

Giả như Trần Ngọc Hà làm một chuyện giả dối, mang chiếc mặt nạ lừa người để thâm nhập vào đây mưu toan ám hại người lanh, thái độ chân thành và sự khoan dung đó nhất định sẽ làm cho nàng hồi tâm tỉnh ngộ.

 

Vẻ mặt tiều tụy của Thất Cách Cách bây giờ phủ thêm lên một lớp kinh hoàng, sau khi huyệt đạo được giải khai, mắt nàng vừa hé ra là đã tròn xoe hớt hải...

 

Tổ Thiên Hương và Dương Mẫn Tuệ nhìn nàng bằng tia mắt dịu dàng và giọng nói nàng thật dịu dàng:

 

- Thất Cách Cách!

 

Thất Cách Cách bàng hoàng:

 

- Sao... sao tôi lại ở đây?

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Đô Đốc phủ Trường An, mà cũng là nhà của tôi.

 

Thất Cách Cách biến sắc kêu lên:

 

- Trường An Đô Đốc phủ?

 

Nàng lóp ngóp ngồi lên bằng dáng cách kinh hoàng, nhưng Mẫn Tuệ đã dịu dàng vịn lấy vai, nàng nhỏ giọng:

 

- Thất Cách Cách hãy ngồi nghỉ cho khỏe, chúng ta bây giờ là bạn chứ đâu phải là thù...

 

Thất Cách Cách cau mặt:

 

- Nhưng sao tôi lại ở đây?

 

Mẫn Tuệ liếc về phía Đức Uy:

 

- Thất Cách Cách hãy hỏi Lý ca.

 

Thất Cách Cách quay nhanh lại:

 

- Lý giạ..

 

Đức Uy cố gắng bình tĩnh:

 

- Tôi đã nói trước rồi, nếu Thất Cách Cách vì Tổ cô nương mà liên lụy, thì bất cứ bằng giá nào tôi cũng phải gỡ cho xong. Nhưng thật sự thì không phải một mình tôi làm được chính có người đã giúp tôi đưa Thất Cách Cách về đây.

 

Thất Cách Cách hơi biến sắc, nhưng rồi nàng hòa hoãn lại ngay:

 

- Đa tạ sự thương tình chiếu cố của chư vị, nhưng tôi cũng đã có nói trước rồi. Gia có gia nghiêm, quốc có quốc pháp, tôi đã phạm vào quốc pháp mà cũng phạm gia nghiêm, tội đã đáng lắm rồi, xin cho tôi trở lại.

 

Đức Uy mím môi, hắn có vẻ vừa ngạc nhiên vừa thông cảm:

 

- Sao? Thất Cách Cách định về sao?

 

Thất Cách Cách gật đầu:

 

- Vâng, tôi là một Hoàng Tộc Mãn Châu, giữa chúng ta tuy có tư giao thâm hậu, nhưng lập trường đối địch vẫn là bất biến, tôi ở tại Đô Đốc phủ của Mình Triều là nghĩa lý làm sao?

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Có phải Thất Cách Cách vẫn còn đang phiền muộn về tôi lắm đó không?

 

Thất Cách Cách lắc đầu:

 

- Không, tôi hiểu rõ dụng tâm của Dương cô nương, nhưng nói càng mà nghe cho vui, nếu có giận chăng thì cũng chỉ là chuyện riêng tự..

 

Mẫn Tuệ hỏi:

 

- Thất Cách Cách quả thật muốn về sao?

 

Thất Cách Cách gật đầu:

 

- Vâng tôi phải về.

 

Mẫn Tuệ lắc đầu:

 

- Tôi không thể để cho Thất Cách Cách đi về như thế. Đừng nói đến chuyện Lý đại ca vì Thất Cách Cách mà liều mình vào hang cọp, thập tử nhất sinh mới cứu được Thất Cách Cách về đây, chỉ riêng một việc Tiểu Hỷ đã thoát từ trong cái chết, mang trọng thương chạy đi kiếm người cầu cứu, nội một sự hy sinh lớn lao đó, Thất Cách Cách cũng không thể đi về.

 

Thất Cách Cách kinh ngạc:

 

- Sao? Tiểu Hỷ đã chạy ra? Nó đâu?

 

Chỉ vào gian phòng bên cạnh, Mẫn Tuệ nói:

 

- Bên đó, Thất Cách Cách có cần vào thăm nàng không?

 

Thất Cách Cách đứng lên, thân hình nàng lảo đảo...

 

Nàng là người giỏi võ, đã từng lên ngựa cầm cương, bây giờ cũng không mang thương tích, thế nhưng bao nhiêu nỗi ma chiết trong lòng đã làm cho nàng khốn khổ, sự dằn vặt tâm tư khiếân cho nàng yếu đuối...

 

Mẫn Tuệ lật đật bước tới đỡ lấy nàng và dịu giọng:

 

- Thất Cách Cách, hãy bảo trọng...

 

Thất Cách Cách nở nụ cười khô héo:

 

- Đa tạ Dương cô nương, không sao đâu...

 

Nàng bước vào gian phòng nhỏ và thấy ngay Tiểu Hỷ.

 

Cô nữ tỳ đang ngủ trong mệt nhọc, da mặt hãy còn xanh.

 

Thất Cách Cách không lộ một vẻ gì trên mặt, nhưng tay chân nàng run run cố dằn cơn xúc động quay lại hỏi Mẫn Tuệ:

 

- Bây giờ Tiểu Hỷ có được khá không, Dương cô nương?

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Tôi không có ý kể công, nhưng nói để Thất Cách Cách biết thương thế của nàng chính tôi đã phải hao tổn suốt ba tiếng đồng hồ chân khí...

 

Thất Cách Cách tặc lưỡi:

 

- Tôi cảm thấy như chính bản thân tôi đã được hấp thu chân khí ấy, xin đa tạ Dương cô nương.

 

Nàng nhìn vào mặt Tiểu Hỷ và hỏi:

 

- Không biết bây giờ Tiểu Hỷ đã có thể cử động được chưa?

 

Vốn rất sáng trí, Mẫn Tuệ đáp ngay:

 

- Chắc cũng phải mất thêm đôi ba ngày dưỡng sức.

 

Nàng nghĩ rằng Thất Cách Cách định mang cả Tiểu Hỷ về, nên nói như thế để cầm chân Thất Cách Cách, không ngờ Thất Cách Cách lại nói:

 

- Như vậy thì tôi không thể đợi nàng, nàng có thể không cần phải về, nhưng tôi thì không về không được. Nàng về là chết, nhưng tôi thì không sao...

 

Nói xong, nàng cúi mặt trở ra ngoài.

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Thất Cách Cách, tình hình như thế mà Cách Cách trở về, chúng tôi làm sao chịu nổi!

 

Thất Cách Cách nói:

 

- Đa tạ cô nương, tôi là kẻ địch của chư vị, chư vị không có cách nào lại quan tâm đến sự an nguy của tôi được.

 

Mẫn Tuệ nói:

 

- Thất Cách Cách, bản tính của con người vốn là hiền lương, giữa người với ngươi trời sinh ra không phải để cừu hận.

 

Thất Cách Cách nói:

 

- Bất luận ra sao tôi vẫn là Hoàng Tộc Mãn Châu, tôi cần phải giữ cho được lập trường của tôi, đổi lại nếu Dương cô nương là tôi, thì Dương cô nương có thể ở lại nơi này không?

 

Mẫn Tuệ cười buồn:

 

- Thất Cách Cách lời lẽ sắc bén quá, tôi không thể nói như thế...

 

Thất Cách Cách nói:

 

- Như thế là phải rồi, chư vị có lòng thương, tôi nguyện ghi tạc vào lòng, nhưng nếu chư vị thật tình thương tôi thì đừng để tôi phải bất trung, bất hiếu, bất nghĩa.

 

Lời lẽ của Thất Cách Cách quả thật là chí lý, bất cứ người nào cũng không thể nói làm sao hơn, tự nhiên, Dương Mẫn Tuệ cũng thấy rằng thật không có lý nào để lưu nàng lại.

 

Tổ Thiên Hương hỏi:

 

- Thất Cách Cách có vui lòng cùng tôi nói một vài câu chuyện riêng chăng?

 

Thất Cách Cách nói:

 

- Chúng ta là người quang mình chính đại, không có chuyện gì phải nói mà không dám cho người khác nghe cả.

 

Câu nói của nàng hơi nặng, nhưng Thiên Hương hình như không muốn để ý về chuyện nặng nhẹ đó, nàng cười:

 

- Tôi vì Thất Cách Cách đó mà.

 

Thất Cách Cách lắc đầu:

 

- Tôi không có một việc gì đáng giấu ai cả, có chi cô nương cứ nói trước mặt mọi người.

 

Thiên Hương cười:

 

- Như vậy cũng được, vậy xin mời ra bên ngoài ngồi nói chuyện cho thong thả.

 

Thất Cách Cách bước đi, mặt nàng lạnh băng băng.

 

Đi sau Thất Cách Cách, Thiên Hương đưa mắt ra hiệu cho Đức Uy và Mẫn Tuệ rồi bước theo ra.

 

Ra đến bên ngoài, Thất Cách Cách quay lại hỏi:

 

- Sao họ không ra?

 

Thiên Hương cười:

 

- Không lẽ Thất Cách Cách lại sợ một người trói gà không chặt như tôi sao?

 

Thất Cách Cách cười nhạt:

 

- Cho đến bây giờ, tôi chưa từng nói đến tiếng sợ là gì. Cô là phu nhân của một vị Hoàng Thân Mãn Châu, có mai mối có hôn lễ đàng hoàng, thế mà bây giờ cô lại bỏ đến ở đây, như vậy cô không thấy đối với chồng là thất tiết hay sao:

 

Thiên Hương nói:

 

- Thất Cách Cách quá nặng lời, Thất Cách Cách mắt thấy tôi bị Nam Cung Nguyệt cướp đi, được Lý thiếu hiệp và Dương cô nương cứu về đây, chứ đâu phải tự tôi ly khai Phúc An? Như vậy là sao có thể gọi là tôi thất tiết? Còn về hôn lễ có mai mối đàng hoàng mà Thất Cách Cách vừa nói, chẳng qua là một chuyện mua bán, chứ đâu phải theo ý nguyện của tôi? Tôi có đến ở nhà Phúc An, nhưng thật thì đâu có làm lễ thành hồn, đâu có làm lễ tơ hồng, luôn cả danh xưng chồng vợ cũng chưa bao giờ dùng đến, như thế thì làm sao Thất Cách Cách lại trách tôi?

 

Thất Cách Cách hình như không có lời nào nói lại, nàng làm thinh một chút rồi cười nhạt:

 

- Tôi biết cô giỏi nói chuyện lắm, cô muốn nói chuyện với tôi phải không, nói đi.

 

Thiên Hương nói:

 

- Tôi và Dương cô nương bây giờ là vị hôn thê của Đức Uy, ở đây vốn là nhà của chúng tôi, vì thế chúng tôi làm sao dám thất lễ với khách, xin Thất Cách Cách hãy ngồi.

 

Thất Cách Cách biến sắc, da mặt nàng tái mét, nàng ngồi xuống và nói ngay:

 

- Thật tôi không ngờ từ một phu nhân Hoàng Tộc Mãn Châu, cô chỉ lắc mình một cái trở thành vị hôn thê của Công Môn Ưng Khuyển Minh triều, thảo nào người ta lại chẳng nói lòng dạ đàn bà thường hay tráo trở.

 

Câu nói của nàng thật nặng, nhưng vốn hiểu xứ cảnh và tâm tình của người đối diện nên Thiên Hương không giận, nàng chỉ nghiêm mặt cho đúng theo ý nói của mình:

 

- Thất Cách Cách, tôi không tráo trở, tôi chỉ đem thân gửi cho người mình yêu thương, tôi chỉ tìm đến một chỗ về vốn được thuộc của tôi mà thôi. Một người con gái, trọng yếu nhất trong đời là chỗ gởi gắm tấm thân theo đúng ý nguyện của mình, đem chung thân gửi đúng vào người mình yêu, đó là hạnh phúc tối đại của người con gái, có lẽ Thất Cách Cách cũng phải thấy như thế chứ?

 

Thất Cách Cách cười nhạt:

 

- Bất luận cô nói thế nào chúng tôi vẫn xem cô là phu nhân của một vị Hoàng Tộc Mãn Châu. Lý Đức Uy lại đi cần một người đàn bà trốn chồng như thế thì hắn cũng là người chẳng ra gì.

 

Thiên Hương vẫn thản nhiên:

 

- Vấn đề Thất Cách Cách nói ra có hai phần, thứ nhất, tôi cần xác định thái độ nói chuyện giữa chúng ta, tôi muốn là thân con gái với nhau, cần phải thành thật, tôi không dùng lời lẽ của một người địch thủ, dùng lối ăn nói trả miếng với Thất Cách Cách mong Thất Cách Cách cũng đừng nói với tôi như thế. Bây giờ bình tâm mà nói, Thất Cách Cách là người chủ hôn giữa tôi và Phúc An, Thất Cách Cách có thấy đó là lương duyên hay là cuộc "hôn nhân chính trị", nói là một sự kén rể đông sàng hay là vì sự tham lợi của cha tôi? Phúc An cưới tôi vì tình ái hay là muốn cưới một vấn đề "cấu kết"? Tôi không yêu cầu Thất Cách Cách giải đáp, tôi chỉ muốn chúng mình hiểu rõ lòng nhau, thế thôi.

 

Nàng ngưng lại và Thất Cách Cách cũng làm thinh.

 

Sau cùng, Thiên Hương tặc lưỡi lắc đầu:

 

- Còn phần thứ hai, tức lànói về Đức Uy, nếu Thất Cách Cách nhận vấn đề như thế thì tôi không làm được.

 

Thất Cách Cách hơi sửng sốt:

 

- Cô muốn nói với tôi chuyện gì?

 

Thiên Hương kéo ghế lại cho thật đối diện với nàng và nói bằng tất cả sự nghiêm trang:

 

- Thất Cách Cách, trong tận đáy lòng của tôi và Mẫn Tuệ, mong muốn Thất Cách Cách lưu lại, trong tận đáy lòng chúng tôi muốn có được một người muội muội như Thất Cách Cách.

 

Thất Cách Cách tái mặt, hình như nàng bị ai đó chạm đúng vào vết thương đang rỉ máu, mặt nàng đanh lại:

 

- Tổ Thiên Hương, cô muốn nói gì?

 

Mặt của Thiên Hương thật vô cùng bình thản, cái bình thản của con người đã thấy hết cái gì sâu kín nhất của đối phương:

 

- Thất Cách Cách, tôi và Mẫn Tuệ đã dùng hết cái thành thật trong tâm khảm của mình.

 

Thất Cách Cách lặng đi một lúc, như đang có sự giằng co dữ dội trong lòng, cuối cùng nàng hất mặt lên cười lạt:

 

- Như vậy hắn mạo hiểm cứu tôi cũng chỉ vì một chút ấy... Các người đã biết rõ thân danh của tôi, tôi đường đường là một Hòa Thạc Cách Cách của Hoàng Tộc Mãn Châu, còn hắn chỉ là một Công Môn Ưng Khuyển của Minh triều...

 

Thiên Hương hỏi:

 

- Cách Cách quyết bảo vệ lập trường của mình?

 

Thất Cách Cách lạnh lùng:

 

- Tự nhiên, sao? Tôi không thể có một người chồng sao? Cho dầu tôi chỉ có thể có một người chồng là phu xe của Mãn Châu, chứ tôi không thể có một người chồng vốn là Công Môn Ưng Khuyển của nhà Minh như thế.

 

Thiên Hương nói:

 

- Thất Cách Cách quả xứng đàng với hai chữ trung nghĩa.

 

Thất Cách Cách hất mặt lên:

 

- Đương nhiên, nếu một chuyện tầm thường như thế mà tôi cũng chẳng biết...

 

Thiên Hương chặn nói:

 

- Nếu vậy tôi xin hỏi, đối với một người trong công môn của đối phương Thất Cách Cách đã tiết lộ cơ mật quân trung đã từng lắm phen giúp người đó để cuối cùng mang danh là một phản quốc, cái trung cái nghĩa của Thất Cách Cách ở tại đâu?

 

Thất Cách Cách tái mặt lặng thinh một lúc lâu mới hỏi lại được:

 

- Như thế nào gọi là tiết lộ cơ mật quân trung?

 

Thiên Hương nói:

 

- Qúi quốc bức bách truyền nhân của Tử Kim Đao giết Lý Đức Uy, thế mà Thất Cách Cách lại đem cả sự tình, cái mà quí quốc không bằng lòng tiết lộ nói cho Đức Uy biết, khiến cho vị truyền nhân của Tử Kim Đao không còn bị không chế bởi quí quốc, chẳng lẽ như thế không đáng gọi là cơ mật quân trung hay sao?

 

Toàn thân Thất Cách Cách run lên ngó thấy, nàng nói ngập ngừng:

 

- Đó là... tại vì tôi muốn hai nước giao tranh phải quang minh lỗi lạc mà đừng dùng... thủ đoạn không đẹp đó thôi...

 

Thiên Hương chặn ngan:

 

- Chủ tướng Mãn Châu kéo quân xâm lấn biên cương phía bắc, Thất Cách Cách mang đạo quân gián điệp ngấm ngầm lẻn vào năm tỉnh miền tây, như thế là thủ đoạn quang minh lỗi lạc hay sao?

 

Thất Cách Cách vụt đứng lên, giọng nàng run rẩy:

 

- Tổ Thiên Hương, cô bất quá là kẻ trốn chồng, cô không xứng đáng nói chuyện với ta, ta cho cô biết là dầu lời cô nói ra vàng ngọc, miệng cô có nở thành hoa, cũng không khi nào cải biến được ta đâu.

 

Thiên Hương vẫn ngồi bất động, nàng nhìn Thất Cách Cách và nói thật dịu dàng:

 

- Thất Cách Cách, tục ngữ thường nói:

 

"không ai nỡ đánh kẻ đang cười", tôi và Mẫn Tuệ lấy thiện tâm thành ý đối với Cách Cách, thế thì Cách Cách nỡ đâu lại đối xử với tôi như thế?

 

Thất Cách Cách cười nhạt:

 

- Có gì mà không được? Cô bất quá là kẻ trốn chồng...

 

Tổ Thiên Hương cười tha thứ:

 

- Thất Cách Cách mắng tôi hơn thế nữa cũng được miễn Thất Cách Cách gật đầu ở lại thì tôi được yên lòng.

 

Thất Cách Cách lạnh lùng:

 

- Không khi nào, người Mãn Châu của chúng ta máu có thể chảy, đầu có thể rơi nhưng ý chí không khi nào thay đổi.

 

Thiên Hương nói:

 

- Thất Cách Cách, dầu gì Cách Cách cũng là con gái, cũng phải có chồng, tại làm sao lại không chọn một chỗ gởi gấm cho đúng theo ý nguyện của mình, tại sao lại không gởi gắm cuộc đời cho đúng người mà mình yêu thương? Thất Cách Cách là người trí tuệ, làm sao lại không được sự cảnh của mình, đáng lý phải thấy hơn ai hết về hậu của chuyến đi này, Thất Cách Cách đã lấy sự trung nghiõa làm đầu, cuối cùng mang lấy tội danh phản quốc, lại đoạn tống cả hạnh phúc của đời mình, thử hỏi Thất Cách Cách vì một cái gì?

 

Thất Cách Cách run rẩy đôi môi nhưng Thiên Hương đã nói luôn:

 

- Giá như trong chỗ sấu kín nhất trong lòng của Thất Cách Cách mà không có Đức Uy thì chắc chắn tôi không bao giờ nói, chắc Thất Cách Cách cũng biết rằng tôi đâu đến nỗi như kẻ bất thông lý sự, vì thế cho nên tôi thấy Thất Cách Cách phải vì hạnh phúc chung thân mà quyết tâm chọn lựa, vì thế cho nên tôi và Mẫn Tuệ đem cả lòng thành lưu giữ Cách Cách.

 

Thiên Hương nói được phân nửa câu thì Thất Cách Cách cúi đầu, cho đến khi dứt câu thì nàng ngồi trở lại...

 

Không khí vụt như ngưng đọng, không ai nói một lời nào, cả hai đều cúi mặt, trong lòng của cả hai hình như đã dốc hết những gì u uẩn.

 

Thật lâu, Thất Cách Cách ngẩng mặt lên, màn sương lạnh trên mặt nàng tan mất nhường chỗ những gì thiểu não nhất trên đời, nàng nói:

 

- Tổ thư thư, lòng tốt của thư thư, tôi biết, chúng ta đều là thân con gái, làm sao lại chẳng hiểu nhau. Tôi cũng không có gì xấu hổ, cũng không có gì cần phải giấu, tôi có thể nói hết những gì tôi mang nặng trong lòng... Tổ thư thư, đối với chàng tôi đã sớm bị lọt vào lưới tình không làm sao vùng thoát, nhưng vì hoàn cảnh vì lập trường hai bên xa thẳm, tôi cắn răng cam chịu, có nhiều lúc lời nói đã ra đầu lưỡi, tôi đành nghẹn ngào nuốt trở vào lòng...

 

Nàng ngưng, Thiên Hương cũng làm thình, hình như bây giờ im lặng là quí báu...

 

Hồi lâu, Thất Cách Cách nói tiếp:

 

- Tôi hiểu đâu là nơi gởi gắm đúng theo ý nguyện cua rmình, tôi cũng hiểu như thế nào là trao thân về cho kẻ thật sự thương yêu, tôi cũng hiểu đó là tâm nguyện lớn nhất, hạnh phúc chung thân của một người con gái, tôi biết hạnh phúc chung thân của tôi đang được quyết định ngay trong chuyến đi hay ở này đây, tôi cũng biết khi đi về tôi sẽ đối diện với một cái gì, thế nhưng Tổ thư thư, hay cùng thương nhau mà xét, tôi không thể nào làm thế được đâu... tôi đành phải chui đầu vào cái bi thảm trọn đời... Chư vị thư thư thương, nhưng chắc chắn chư vị thư thư không bao giờ có một người muội muội bất trung bất hiếu, bất nghĩa...

 

- Cách Cách...

 

Tiểu Hỷ ở trong phòng bên lao ra, nàng quì xuống gục đầu lên chân của Thất Cách Cách khóc rống.

 

Đức Uy, Mẫn Tuệ, Trần Ngọc Hà cũng bước ra theo, ai cũng đều cúi mặt nặng nề.

 

Đáng lý Trần Ngọc Hà không can dự, nhưng chữ tình buông lụy kẻ hồng nhàn, tuy không đồng hội nhưng vẫn là kẻ đồng thuyền, nàng không thể cầm được nước mắt.

 

Thất Cách Cách đưa bàn tay run rẩy vuốt tóc Tiểu Hỷ, một trong bốn tỳ nữ mà nàng đã xem như chị với em, nàng cười nụ cười cay xé lòng người:

 

- Tiểu muội muội, đừng làm như thế, lớn rồi, không sợ các chị cười sao?

 

Tiểu Hỷ nức nở:

 

- Cách Cách... không nên về, Cách Cách không nên về...

 

Thất Cách Cách ngẩng mặt nhìn Mẫn Tuệ:

 

- Dương thư thư, tình của thư thư đối với tôi, tôi sẽ ghi khắc trọn đời, thế nhưng tôi có cái khổ trong lòng tôi, mong Dương thư thư hãy lượng thứ.

 

Mẫn Tuệ run run:

 

- Thất Cách Cách, tôi mong hãy vì mình vì người, Cách Cách nghĩ lại mà đổi thay tâm ý...

 

Thất Cách Cách nói:

 

- Dương thư thư, đổi thay tâm ý thì dễ lắm nhưng khí tiết thì không làm sao đổi được. Đổi thay tâm ý là chuyện nhỏ, nhưng đổi thay khí tiết, để thành kẻ bất trung, bất hiếu, để thành thiên cổ tội nhân thì không thể xem là chuyện nhỏ, phải không?

 

Mẫn Tuệ cúi đầu, tất cả cúi đầu...

 

Thất Cách Cách quay qua, mắt nàng vừa chạm vào mắt Đức Uy là nàng vụt cúi đầu, những cũng thật nhanh, nàng ngẩng mặt lên. Nàng nhìn hắn, cái nhìn nhự.. tử biệt:

 

- Đức Uy, đáng lý chúng ta không nên sinh ở hai chủng tộc, đáng lý hai chủng tộc Hán, Mãn đừng có chiến tranh nhưng Đức Uy, bây giờ kiếp này đã thế rồi, đành hy vọng kiếp lai sinh!

 

Mắt nàng ráo hoảnh, nàng để cho nước mắt chảy về tim...

 

Nàng quay mặt ra, nhưng nàng đứng y một chỗ. Qua một lúc lâu nàng bước ra khỏi cửa.

 

- Cách Cách...

 

Tiểu Hỷ nhào ra ôm lấy chân nàng...

 

Thất Cách Cách đứng khựng, nàng chậm chậm quay mặt lại:

 

- Đúng rồi, tôi quên. Chư vị thư thư, xin chư vị thư thư chiếu cố cho Tiểu Hỷ, từ một nơi xa, tôi vẫn cảm thấy như đây là sự chiếu cố cho tôi. Tiểu Hỷ, ở lại với các chị đi em.

 

Nàng quay bước đi ra.

 

Tiểu Hỷ đứng phắt lên, nước mắt nàng ràn rụa nhưng giọng nàng rắn lại:

 

- Không, Cách Cách, tiểu tỳ cùng về với Cách Cách, có tội cùng chịu với Cách Cách, có chết cùng chết với Cách Cách.

 

Thất Cách Cách quay lại. Mặt nàng tái mét, thân nàng run rẩy nhưng môi nàng vẫn hé nụ cười:

 

- Cũng... phải, được rồi, Tiểu Hỷ, chúng ta cùng đi.

 

Mẫn Tuệ vụt kêu lên:

 

- Lý ca, hãy tiễn Cách Cách một đôi đường.

 

Lý Đức Uy bước tới.

 

Thất Cách Cách đưa tay cản lại:

 

- Đừng, đưa nhau ngàn dặm rồi cũng phải chia taỵ..

 

Mẫn Tuệ bước lên:

 

- Thất Cách Cách, cách biệt nhau lần này biết năm tháng nào gặp lại, Thất Cách Cách không để cho Lý ca nhìn thêm Thất Cách Cách đôi lần sao?

 

Thất Cách Cách cố hết sức nuốt vào nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra:

 

- Dương thư thư, khổ như thế để làm chi!

 

Nàng dắt tay Tiểu Hỷ bước ra, nàng không dám quay lại.

 

Đức Uy chầm chậm bước theo.

 

Trong thư phòng, Mẫn Tuệ gục xuống bàn khóc ngất.

 

Tổ Thiên Hương bước lại đặt tay lên bờ vai run rẩy của cô gái họ Dương, nàng định nói lên một câu an ủi trong cơn xúc động thế nhưng nàng vừa hé miệng thì tiếng khóc cũng bật theo.

 

* * * Thất Cách Cách kéo tay Tiểu Hỷ im lặng bước đi.

 

Đức Uy im lặng theo sau, hắn cảm thấy như có một thoi đá ngàn cân đè lên lồng ngực.

 

Hắn nghẹn ngào, tức tối, hận vì không thể bật lên một tiếng kêu thật lớn cho vỡ tung lồng ngực, cho sụp một góc trời.

 

Từ thư phòng ra đến cửa chính, bình thường cũng khá dài, nhưng không biết tại sao bây giờ bỗâng nhiên như bị thu ngắn lại...

 

Đã tới cửa rồi, Đức Uy gom hết nghị lực bước nhanh tới kéo cánh cửa ra, từ trong hai hàm răng cắn chặt của hắn bật ra câu nói:

 

- Thất Cách Cách, tôi ở lại!

 

Thất Cách Cách lắc đầu:

 

- Đừng đưa nữa, đưa đến đâu rồi cũng phải chia tay.

 

Đức Uy nói:

 

- Thất Cách Cách hãy bảo trọng lấy mình!

 

Thất Cách Cách nhìn thẳng vào mặt người yêu, ánh mắt của nàng tan nát, đoạn trường.

 

Thật lâu, nàng nói qua hơi mỏng manh:

 

- Chàng cũng phải gắng mà bảo trọng.

 

Tiểu Hỷ vụt quì thụp xuống dập đầu về phía Đức Uy:

 

- Lý gia, tiểu tỳ xin bái biệt!

 

Đức Uy cúi xuống:

 

- Hỷ muội hãy đứng lên, rán mà lo cho Cách Cách.

 

Vành môi của Thất Cách Cách run run:

 

- Đức Uy, kiếp này vô vọng, kiếp sau thiếp nguyện theo chàng.

 

Đức Uy nghẹn ngào:

 

- Cách Cách...

 

Thất Cách Cách mấp máy môi nhưng rồi nàng vội bước nhanh ra khỏi cửa.

 

Đức Uy bước tới một bước, nhưng rồi đứng lại.

 

Trong khoảnh khắc, Thất Cách Cách bỗng như mất hẳn thăng bằng, nàng bước loạng choạng, tay nàng bấu chặt vào vai Tiểu Hỷ.

 

Đức Uy vùng khép ngay cửa lại, hắn không dám nhìn theo.

 

Từ xa xa, vó ngựa rập rền, hình như từ biên khu đổ lại...

 

Ngoài cổng, phía đông thành Trường An, bụi vụt cuốn lên...Đức Uy lắc đầu:

 

- Tôi tin Cô nương, nếu không thì tôi không chấp nhận, không cần phải làm như thế.

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau