Trang trước Trang sau
Đan Thần (Bất Hủ Đan Thần) > Chương 485: Chân tướng, ông cháu quen biết nhau
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Đan Thần (Bất Hủ Đan Thần)

Nhấn vào đây để đọc bản Convert truyện Đan Thần (Bất Hủ Đan Thần)

Chương 485: Chân tướng, ông cháu quen biết nhau

 
 

 

 

- Hài tử, hài tử của ta, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử, là mẹ không đúng, mẹ không nên rời khỏi động phủ, mẹ nên nghe lời phụ thân của ngươi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử, hài tử của ta. . . phốc. . .

 

Một khi trận pháp dừng lại, ánh mắt Ngọc Trúc dại ra, đột nhiên điên cuồng muốn bắt được cái gì ở hư không trước mắt, cuối cùng khí huyết cả người nghịch chuyển, một số thương thế vừa mới khôi phục lại xuất hiện bộc phát, trực tiếp phun ra một búng máu.

 

- Ngọc Trúc. . .

 

Sắc Quỷ tiến lên ôm lấy Ngọc Trúc, nhưng mà Ngọc Trúc căn bản không nhìn thấy trước mắt, liều mạng nhào tới hư không.

 

- Tống Phúc, bây giờ cơ thể và đầu óc nàng bị hao tổn, phải dựa vào ngoại lực mạnh mẽ thôi động để nàng vận chuyển lực lượng chữa trị thương thế, nếu không thương thế sẽ chuyển biến xấu đi, hơn nữa tâm thần gặp hao tổn nghiêm trọng sẽ khó khôi phục, ngươi nhanh chóng rời khỏi đi.

 

Thấy tình huống Ngọc Trúc càng ngày càng bết bát, Trình lão gia tử vội vàng hét lớn một tiếng nhắc nhở Tống Phúc, trước mắt hắn cũng chỉ có duy trì được một biện pháp này.

 

Tống Phúc muốn dùng lực lượng mình trợ giúp Ngọc Trúc trấn áp lực lượng hỗn loạn trong người nàng, lại phát hiện căn bản làm không được, trạng thái điên cuồng của Ngọc Trúc làm cho lực lượng cường đại thêm không nói, hơn nữa lại vô cùng hỗn loạn, hoàn toàn không phải là hắn có thể trấn áp được.

 

- Ngọc Trúc, là ta, nàng nhìn đi, là ta đã trở về. . .

 

Tống Phúc ôm chặt lấy Ngọc Trúc, muốn cho nàng nhìn thấy mình, nhưng căn bản làm không được.

 

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi, hài tử của ta, hài tử của ta...

 

Ngọc Trúc căn bản coi như không thấy Tống Phúc trước mắt, chỉ nhìn lên không trung, tay không ngừng nắm ở trước mắt, tựa hồ muốn bắt một thứ gì đó.

 

- A. . .

 

Thấy Ngọc Trúc như vậy, Sắc Quỷ còn thống khổ hơn so với chết, dùng sức ôm Ngọc Trúc, ngửa mặt lên trời rống giận một tiếng.

 

Thiên Địa Cực Nhạc Bảo Điển là mượn nam nữ song tu, một số công pháp song tu cấp thấp cùng phương pháp tu luyện sai lầm khiến cho nó mang tiếng xấu, nhưng thật ra từ xưa phương pháp song tu đều là một loại phương pháp tu chân đỉnh cấp. Thiên Địa Cực Nhạc Bảo Điển lại càng là một trong những công pháp đỉnh cấp, trong đó bằng tình yêu nam nữ, tăng lực lượng làm chủ. Nhưng mà trên ý cảnh, yêu cầu không chỉ là cực nhạc, mà còn phải trải qua bi thương, thống khổ, hỷ nộ ái ố mới có thể đi tới đại thành.

 

Trước kia Sắc Quỷ tu luyện chưa từng có thể nghiệm phương diện này, giờ khắc này thương tâm cực hạn, so với chết còn thống khổ hơn, làm cho lực lượng trong cơ thể bạo tăng đến cực hạn, mà tâm cảnh của hắn cũng tiến vào một loại cảnh giới đặc thù, lực lượng của hắn sinh ra một loại biến hóa.

 

Hoàn toàn bị vây trong một loại trạng thái đặc thù vô ý thức, lực lượng của Sắc Quỷ cường hãn hơn rất nhiều lần so với bình thường, mặt đất chung quanh hắn hoàn toàn bị lực lượng này đánh nát, toàn bộ bay đến trong thiên không. Nếu không có lực lượng của Tuyết Ưng ngăn cản, hắn bộc phát lần này đủ để phá hủy hoàn toàn các kiến trúc chung quanh trăm mét.

 

- Thật mạnh, này so với ba mươi Long lực của ta cũng không kém bao nhiêu rồi.

 

Trong lòng Bàn Tử cả kinh, nhưng ngay sau đó lại là một loại đau đớn thật sâu, huynh đệ mình thống khổ, chính là đau đớn lớn nhất trong lòng bọn họ.

 

Trình Tiếu Thiên cùng Tống Chiến Thiên đồng thời cả kinh, không nghĩ tới Sắc Quỷ có được lực lượng này, những hài tử này ở Nam hoang làm cái gì a?

 

Ngay cả Sắc Quỷ yếu nhất cũng có loại lực lượng này rồi.

 

Nhất là trong ánh mắt Tuyết Ưng kia, vừa có một ti vui mừng, càng nhiều hơn là thương cảm, vốn là thấy lực lượng cháu mình tăng lên là nên vui vẻ nhất, nhưng nhìn thấy thân thể nữ tử yếu nhược kia, cảm giác vui vẻ đã không còn chút nào nữa !

 

- Trên đường ta tới đây, đã cho người liên lạc lão đại, nhất định lão đại có biện pháp, nhất định có biện pháp, nàng nhất định sẽ không sao.

 

Sắc Quỷ giận thì giận, nhưng hắn rất nhanh đã cảm nhận được tình huống Ngọc Trúc càng ngày càng hỏng bét, vội vàng đứng dậy rời đi, hắn vừa rời đi, Tuyết Ưng lập tức vận chuyển lực lượng trấn áp lực lượng hỗn loạn ở trong cơ thể Ngọc Trúc, đồng thời lực mạnh mẽ giúp nàng vận chuyển lực lượng bản thân, hơn nữa tất cả băng hàn tĩnh khí, khí tức ngưng thần truyền vào trong cơ thể Ngọc Trúc, làm cho tinh thần của nàng bị vây trong một loại trạng thái bị đóng băng, làm cho nàng không kích động cùng vận chuyển lực lượng đang thác loạn kia, thủ đoạn này đã vượt xa năng lực của Nhân Anh kỳ rất nhiều.

 

Loại thủ đoạn này, cho dù Địa Anh bình thường cũng không nhất định có thể làm được, cũng chỉ có tồn tại Thiên Anh trải qua thiên cương lôi kiếp, có được thần thông thông thiên triệt địa mới có thể làm được. Mà Tuyết Ưng là mượn thần thông thiên phú bản thân, mới có thể làm được điểm này.

 

- Phác thông!

 

Sắc Quỷ đi ra, trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt Trình lão gia tử:

 

- Lão gia tử, ta muốn biết chân tướng.

 

- Này?

 

Trình lão gia tử có chút do dự nhìn về phía Tuyết Ưng, chuyện này đến trình độ bây giờ, giấu diếm đã không có ý nghĩa quá lớn, nhưng nếu mà nói cũng sợ xảy ra đại sự.

 

Phản ứng của Trình lão gia tử tự nhiên chạy không khỏi ánh mắt của Sắc Quỷ, bao gồm Bàn Tử cùng Túy Miêu cũng nhìn thấy rõ, bọn họ vốn cũng rất ngạc nhiên, sao Trình gia lại xuất hiện một yêu thú cường đại đến mức làm cho người ta sợ hãi như vậy. Nhưng nghĩ tới ngay cả tên gia hỏa Tiểu Phong Tử cũng là tiểu đệ của lão đại, cái này có tính là gì, thậm chí không tiếc bỏ qua thân phận Thiên Anh tôn sư tự mình giúp ba người bọn họ huấn luyện, trong nhà có thêm một con Yêu thú cường đại cũng không tính cái gì. Hơn nữa bên cạnh Trình Cung còn có Nhục Nhục, mặc dù thoạt nhìn cả người lẫn vật vô hại, nhưng ngay cả Thiên Anh cũng có thể thôn phệ, so sánh với loại yêu thú này càng thêm kinh khủng.

 

Nhưng giờ phút này nhìn phản ứng của Trình lão gia tử, làm cho bọn họ cảm giác được rất bất ngờ, loại chuyện này hắn nhìn con yêu thú làm gì

 

Ánh mắt, không sai, ánh mắt kia, còn có lực lượng băng hàn, mặc dù khi đó là hình thái loài người, bây giờ là hình thái yêu thú, nhưng tuyệt đối không sai, là một người. Đột nhiên, Sắc Quỷ nghĩ tới ánh mắt Tuyết Ưng kia nhìn mình vừa rồi, lúc trước hắn muốn rời Vân Ca Thành, người bên cạnh Trình lão gia tử kia, cũng nhìn mình là lạ, loại cảm giác này cùng con Tuyết Ưng bây giờ giống nhau như đúc.

 

Có quan hệ rất lớn cùng Tống gia, trong giây lát, Sắc Quỷ tựa hồ nghĩ tới điều gì, đột nhiên hắn quỳ xoay người, trực tiếp khấu đầu về phía Tuyết Ưng đang không ngừng vận chuyển pháp lực chữa thương giúp Ngọc Trúc.

 

- Thình thịch. . . Thình thịch. . . Thình thịch. . .

 

Không có bất kỳ lời nói nào, tảng đá dưới mặt đất bị Sắc Quỷ đụng nát, này là dưới tình huống bản thân hắn không có vận chuyển pháp lực, hoàn toàn dựa vào thân thể, cho dù mặt đất bây giờ là cương thiết cũng không tổn thương được hắn, nhưng mà động tác của hắn lại biểu hiện ra quyết tâm cùng cảm kích của hắn, hắn cảm kích Tuyết Ưng cứu Ngọc Trúc, cảm kích Tuyết Ưng này làm hết thảy, nhưng đồng thời hắn lại quyết tâm phải biết chân tướng.

 

- Nói đi.

 

Trình lão gia tử than nhẹ một tiếng, nhìn về phía Tuyết Ưng nói.

 

- Ngươi dập đầu cho ta là thiên kinh địa nghĩa, nhưng nhớ lấy, nam nhi của Tống gia ở lúc khác, chết cũng không thể quỳ gối.

 

Đột nhiên, cánh của Tuyết Ưng hơi động một chút, thân thể của Sắc Quỷ được nâng đứng lên, sau đó Tuyết Ưng có chút bất đắc dĩ nói:

 

- Có lẽ tiểu tử ngươi không nhớ rõ ta, năm đó ta cũng chỉ là ở thời điểm ngươi mới ra đời, ôm qua ngươi một lần, ta là gia gia của ngươi, gọi là Tống Chiến Thiên. Bây giờ tu luyện công pháp do tiểu tử Trình Cung kia cho, là Yêu Đế Hóa Thánh Pháp, hóa thành thân thể yêu thú, chuyện năm đó cũng không có phức tạp gì. Chỉ là lão tử giết con trai của tông chủ Phù Văn Tông, nhưng lúc ấy ta có ca ca của đại soái trợ giúp, Phù Văn Tông kia lập lời thề không trực tiếp đụng đến Tống gia chúng ta, nhưng bọn hắn lại âm thầm nghĩ mọi biện pháp dùng phương pháp thế tục đối phó chúng ta, cho Tống gia chúng ta đoạn tử tuyệt tôn. Tống gia chúng ta tuy không thịnh vượng, nhưng cũng không phải là không có đàn ông, nhưng ở trước ngươi tổng cộng có mười chín nam nhi hoặc là thai chết trong bụng, hoặc là xảy ra các loại ngoài ý muốn. Chỉ có ngươi bởi vì năm đó có đan dược giữ được tánh mạng, nhưng cũng là mạng không kéo dài, bọn họ là giữ lại ngươi để hành hạ Tống gia chúng ta, cho chúng ta nhìn ngươi lớn lên sau đó chết đi, lúc này mới không có giết ngươi. Chỉ là bọn hắn không nghĩ tới, tên tiểu tử Trình Cung kia lại cứu tánh mạng của ngươi, lại còn có đời sau, chuyện lần này chính là người Phù Văn Tông hạ thủ.

 

- Xua!

 

Tin tức kia, giống như thiên lôi địa hỏa đồng thời phủ xuống, làm cho Tống Phúc, thậm chí Bàn Tử cùng Túy Miêu cũng kinh ngạc đến ngây người ở nơi đó.

 

Đoạn tử tuyệt tôn, đoạn tử tuyệt tôn, Tống gia trước sau có mười chín nam hài, tính cả Tống Phúc vô nữa là có đến hai mươi nam hài, toàn bộ bị giết, trách không được năm nam tử của Tống gia có đông đảo thê thất, nhưng chỉ sinh ra nữ nhi, thì ra hết thảy cũng là bởi vì chuyện này.

 

Này so với trực tiếp giết người càng thêm ác độc, này là hận đến loại trình độ nào mới có thể làm ra chuyện như thế! !

 

Một đoạn trí nhớ kia, mười mấy năm thống khổ, hôm nay lại nghe Tống Chiến Thiên nhắc tới, Trình lão gia tử cũng không khỏi nhắm mắt lại. Cũng là bởi vì trận chiến ấy, Tống Chiến Thiên ngoài ý muốn đánh chết con của tông chủ Phù Văn Tông, kết quả chọc ra đại họa ngập trời.

 

Nếu như không phải là lúc ấy có đại ca ngăn chặn, đừng nói là Tống gia, ngay cả Trình gia cũng đã sớm trở thành lịch sử, bị người ta san bằng hoàn toàn.

 

Nhưng cho dù lúc ấy áp chế xuống, Phù Văn Tông cũng không có bỏ qua cho Tống gia, chuyện tình những năm này của Tống gia, Trình Tiếu Thiên nhìn ở trong mắt, nhưng không có biện pháp, mỗi lần nghĩ tới cũng lòng như đao cắt.

 

Không có biện pháp, quá yếu, khi đó hắn ngay cả lực lượng tìm người liều mạng cũng không có, không đủ tư cách kia.

 

Mà Tống Chiến Thiên mỗi ngày bị hành hạ ở trong băng động, còn phải chịu thống khổ đoạn tử tuyệt tôn, nhìn tử tôn Tống gia còn không có hoặc mới ra đời đã bị người sát hại, cái loại thống khổ nầy đã không lời nào có thể hình dung. Cũng chính bởi vì vậy, Trình lão gia tử mới nói Trình gia nợ Tống Chiến Thiên.

 

Cũng chính bởi vì vậy, bây giờ hơi có chút năng lực hắn liền biểu đạt ra phẫn nộ của mình, hơi có chút năng lực liền uy hiếp những người kia một lát, chính vì thế vừa rồi Trình lão gia tử mới có thể liều lĩnh đi phát tiết một phen.

 

Tống Chiến Thiên chẳng qua là dùng lời đơn giản nhất nói ra một ít chuyện của Tống gia, nhưng chuyện tình mười mấy năm trước có quá nhiều thống khổ, Trình lão gia tử quả thật không muốn nhắc lại.

 

- Ông. . . Gia gia. . .

 

Tống Phúc không dám tin nhìn Tuyết Ưng khổng lồ trước mắt này.

 

Nếu có người đột nhiên nói cho ngươi biết, một con yêu thú Tuyết Ưng khổng lồ là gia gia của ngươi, sợ rằng đa số mọi người sẽ bị hù dọa đến cho rằng đây là vô nghĩa, nếu gia gia đã chết đi mười mấy năm, thì chuyện này càng thêm không thể nào. Nhưng mà Tống Phúc lại chăm chú nhìn Tuyết Ưng, nhớ ánh mắt ban đầu kia, còn có cảm giác của mình, còn lời nói của Tuyết Ưng giờ phút này.

 

Hơn nữa Trình Tiếu Thiên ở một bên, đây tuyệt đối không giả được.

 

Bàn Tử mở to mắt, lấy tay che miệng, bởi vì mới vừa rồi hắn thiếu chút nữa kêu lên, mẹ kiếp, gặp quỷ rồi.

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau