Trang trước Trang sau
Bách Biến Dạ Hành > Chương 127: Bóng Ma Quá Khứ
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Bách Biến Dạ Hành

Chương 127: Bóng Ma Quá Khứ

 
 
Hộc hộc hộc…

 

Tiếng thở dốc dồn dập vang lên ở một hành lang vắngtại Thập Nhị Điện, Vũ Nhật vừa chạy vừa thở phè phè, một tay đang lôiBạch Kỳ theo sau như lôi một cái xác chết kéo dài trên mặt đất.

 

- Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất há há há!

 

Vũ Nhật và Bạch Kỳ sau khi gây ra hàng loạt vụ gây rối có tổ chức, dở trò“đồi bại và sàm sỡ” không biết bao nhiêu người nên đã trở thành hai kẻbị truy nã gắt gao nhất Yêu thành. Hiện tại cũng giống như Vũ Nhật phánđoán, hắn chạy một vòng rồi quay ngược lại Thập Nhị Điện, nơi vốn tậptrung rất nhiều cao thủ nhưng đã bị hắn lôi kéo ra bên ngoài bởi vụ lộnxộn do Vũ Nhật gây ra nên hiện tại đã trở thành nơi an toàn nhất dànhcho Vũ Nhật.

 

Tuy nhiên vừa chạy vừa cười được vài bước, Vũ Nhậtchợt thấy trên mảng tường cách mình không xa bỗng hiện ra một vết nứt,vết nứt ấy như xé toạt bức tường rồi tạo thành một cánh cổng.

 

- Cái quái gì đây?

 

Vũ Nhật hoảng hồn, nhưng ngay sau đó hắn bắt gặp một người quen thuộc bước ra từ cánh cổng ấy nên Vũ Nhật mới không lớn tiếng đánh động đến xungquanh, bởi người hắn vừa nhận ra chính là Ngân Tuệ.

 

- Vào đây!

 

Ngân Tuệ lạnh nhạt gọi Vũ Nhật rồi quay người đi sâu vào trong cánh cổng vừa mở ra trên tường. Vũ Nhật cũng không cãi lời Ngân Tuệ, hắn nhanh chóngtheo sau Ngân Tuệ, tay Vũ Nhật vẫn lôi Bạch Kỳ kéo lê trên mặt đất.

 

Khi cả hai hoàn toàn đi sâu vào bên trong cánh cổng ấy, vết nứt chia táchbức tường đã tự động dính liền lại với nhau, trở lại thành một bức tường hoàn mỹ không có lấy một vết xây xước nào.

 

Vũ Nhật đi theo NgânTuệ men theo một hang động tối đen như mực. Mặc dù mắt Vũ Nhật vẫn nhắmtịt, nhưng hắn có thể nhìn thấy rõ xung quanh mà không cần phân biệtkhung cảnh sáng hay tối. Hình ảnh hắn nhìn thấy giống như cả hai đang đi sâu xuống lòng đất bằng một đường hầm dài ẩn mình dưới lòng Thập NhịĐiện.

 

- Tuệ Tỷ, chúng ta đang đi đâu đây? Mà đường hầm này là thế nào? sao lâu nay đệ không hay biết gì nhỉ? Tuệ tỷ mới đào nó à? Dùng nó làm mật thất bí mật để chuẩn bị âm mưu to lớn gì đó phải không? Chắc là vậy rồi! Vậy chứ mấy căn phòng bí mật trên kia của chúng ta thì sao? Tỷ chuyển xuống hết dưới này rồi à? Mà chuyển hồi nào sao nhanh vậy, nhìncái đường hầm dài ngoằn này chắc Tuệ tỷ đào cũng lâu lắm nhỉ?

 

- Hỏi xong chưa? - Ngân Tuệ cắt lời.

 

- Chưa! - Vũ Nhật thật thà đáp - Tiểu đệ còn đang hỏi mà! À vụ sao chépcủa Bạch Kỳ đệ đây đã hoàn thành một cách xuất sắc rồi nhé. Chưa cần đến một ngày mà gần như toàn bộ người trong danh sách tỷ đưa đệ đã cho conheo ấy “chạm” vào hết rồi. Mà không biết có phải do sao chép nhiều quákhiến Bạch Kỳ bị loạn não hay không? Bây giờ nó lại gục một đống nhưchết rồi này.

 

Ngân Tuệ có vẻ hờ hững trước những lời nói nhảm của Vũ Nhật, nàng chỉ trả lời câu cuối cùng trong chuỗi câu hỏi của Vũ Nhật:

 

- Tác dụng phụ khi sao chép một lúc quá nhiều thuộc tính thôi, cơ thể hắn sẽ tự động phục hồi sau một thời gian ngắn.

 

- Vậy à? Mà thằng này sao chép càng nhiều thì càng phế, có tác dụng gì đâu mà tỷ phải đầu tư công sức nhiều thế?

 

- Không phải ta đầu tư, mà đây là lệnh của Môn Chủ!

 

- Ồ!!!

 

Vũ Nhật trầm trồ ngạc nhiên, thì ra vụ sao chép này lại là việc của VôDiện giao phó, thảo nào trông có vẻ nghiêm trọng như vậy. Mặc dù khôngbiết ý đồ của Vô Diện là gì? Nhưng Vô Diện đã chú trọng vào nó thì cóthể nói chuyện sao chép của Bạch Kỳ là một việc vô cùng hệ trọng.

 

Ngân Tuệ đưa Vũ Nhật đi thêm một đoạn thì cũng tới được nơi cần tới, đó làmột mật thất rộng lớn nằm sâu dưới lòng Thập Nhị Điện. Căn mật thấtkhông hề tối tăm như con đường hầm dẫn vào nơi đây, mà nó sáng rực nhờnhững ngọn đèn treo đầy trên phần mái vòm của nó. Nhìn khung cảnh nơiđây có vẻ bừa bộn bởi rất nhiều đồ vật lỉnh kỉnh nằm khắp nơi, nhưngtrông rõ thì mới nhận ra những đồ vật nằm khắp phòng dường như đang bàybố theo hình một đại trận gì đó rất lớn.

 

Vũ Nhật khi bước vào thì phát hiện ra nơi đây còn có người khác nữa. Nhìn qua, Vũ Nhật liền nhận ra ngay người đang ở căn mật thất này là hai đứa nhóc Song Khả bay lơlửng và một tên to xác có cặp sừng vàng, chính là Đại Tượng.

 

- Ồ! Con trâu kia tỉnh lại rồi à? - Vũ Nhật nhìn qua Đại Tượng rồi ngạc nhiên hỏi.

 

- Hỏi thừa - Ngân Tuệ hừ khẽ.

 

Vũ Nhật biết mình hỏi thừa, Đại Tượng đứng lù lù một đống ở đó thì tấtnhiên là đã tỉnh lại rồi. Chẳng qua Vũ Nhật miệng luôn nhanh hơn não nên chưa kịp nghĩ gì thì đã nói ngay.

 

Tuy nhiên nhìn kỹ thì có vẻvết thương trên người Đại Tượng vẫn còn lờ mờ những mảng đen, xem ra nórất khó điều trị mặc dù đã tỉnh lại.

 

- Yo!

 

Đại Tượng ngheâm giọng của Vũ Nhật thì quay đầu qua nhìn hắn. Sau đó Đại Tượng chỉ đưa một tay lên chào qua loa với Vũ Nhật rồi lại quay về với công việc màĐại Tượng đang cắm cúi làm. Nhìn Đại Tượng có vẻ như rất bận bịu vớiđống đồ bày khắp nơi trong căn mật thất này.

 

Hai đứa nhóc SongKhả thì ngược lại, vừa nhìn thấy Ngân Tuệ và Vũ Nhật thì hai đứa đã bayvèo tới trước mặt Ngân Tuệ hí hửng làm nũng.

 

Vũ Nhật nhìn hai thằng nhóc ấy mè nheo xin xỏ Ngân Tuệ vụ gì đó thì ngứa mồm hỏi:

 

- Hai thằng bay sắp đi xa à?

 

- Không phải xa đâu… Mà là cực kỳ, cực kỳ xa đó hì hì hì - Hai đứa nhóc cười híp cả mắt đồng thanh trả lời Vũ Nhật.

 

Vũ Nhật cảm thấy khó hiểu, hai thằng này đi xa mà sao trông có vẻ vui thế nhỉ?

 

Ngân Tuệ thì mặc kệ Song Khả đang nhí nhố bay quanh mình, nàng liếc qua Vũ Nhật rồi nói:

 

- Sao chép Huyễn Thuật của Song Khả đi!

 

- Hả? Đệ có biết sao chép đâu.

 

Vũ Nhật nói xong thì cười khổ tự vỗ đầu mình một cái, đúng là mồm miệngluôn hành động trước lý trí. Ngân Tuệ bảo sao chép ở đây là để Bạch Kỳchạm vào Song Khả, Vũ Nhật vừa nghe qua lại tưởng đâu bảo hắn làm.

 

Chuyện sao chép cũng cực dễ dàng, Bạch Kỳ nằm đó, chỉ cần lấy tay hắn chạm vào Song Khả là xong.

 

- Kể từ bây giờ ngươi và Bạch Kỳ sẽ ở lại nơi đây, tuyệt đối không đượcbước ra ngoài nửa bước cho đến khi nào ta hoặc Môn Chủ triệu gọi - NgânTuệ lãnh đạm nói.

 

- Tại sao? Chẳng phải sắp tới có đánh nhau to à? Sao lại không cho ta đây… à cho đệ tham chiến? - Vũ Nhật bất bình hỏi.

 

- Ngươi nhìn cái đám ngu đang nhốn nháo bên ngoài do ngươi bày ra đi.Không cần ta phải khơi mào, ngươi bây giờ mà xuất hiện thì nội chiếncũng đủ diễn ra rồi - Ngân Tuệ ám chỉ đến vụ sàm sỡ của Vũ Nhật và BạchKỳ.

 

- Ờ ha!

 

Vũ Nhật sáng tỏ, bây giờ hắn hay Bạch Kỳ màxuất hiện thì sẽ bị đuổi giết đến vắt giò lên cổ mà chạy mất. Nhưngchẳng qua đó là hiểu lầm, là hiểu lầm thật mà, bọn hắn có sàm sỡ gì aiđâu cơ chứ, chỉ là đụng chạm qua loa thôi mà.

 

Ngân Tuệ không muốn phí thời gian với tên quáng gà ấy nữa nên quay lại công việc của mình.Nàng tiến đến bên cạnh Đại Tượng, hai người to nhỏ gì đó với nhau nhưđang bàn luận chuyện quan trọng.

 

Vũ Nhật nhìn Ngân Tuệ và Đại Tượng đang chắm chú làm việc thì quay qua hỏi Song Khả:

 

- Ê Song Khả, từ khi nào mà con trâu ấy theo phe chúng ta rồi? Lại còn có vẻ thân thiết với Ngân Tuệ vậy? Ta nhớ không lầm thì nó hận Ngân Tuệlắm mà.

 

Hai đứa nhóc Song Khả đồng dạng đưa tay vuốt vuốt cái đầu trọc có cặp sừng linh dương của mình rồi cười nói:

 

- Phe nào cũng như nhau, chúng ta cùng hướng đến một mục đích mà hì hì. Còn mối hận của Đại Tượng ca thì… ừm, khó nói lắm.

 

- Bày đặt bí ẩn - Vũ Nhật ra vẻ khinh bỉ cái dáng vẻ gãi đầu của Song Khả.

 

Đang ngờ ngợ trước cảnh tượng Ngân Tuệ và Đại Tượng phối hợp bố trận, VũNhật chợt phát hiện có ai đó đang tiến vào căn mật thất rộng lớn nàyđúng theo con đường hầm mà Ngân Tuệ đã dẫn hắn và Bạch Kỳ vào đây. VũNhật phản ứng rất nhanh, ngay lập tức bùng phát tốc độ lao nhanh về cánh cửa gần đó, miệng hô vang:

 

- Có địch!

 

Người bên ngoàinghe vậy thì thoáng xửng sốt, liền đạp cửa xông thẳng vào bên trong,nhưng chưa kịp phản ứng đã thấy một bàn chân đạp thẳng vào mặt mình rấtnhanh.

 

- Hừ…

 

Người đó hừ mạnh, biết mình không thể né kịpmột cước của Vũ Nhật nên liền giậm chân xuống đất một cái thật mạnh vang ầm lên một tiếng.

 

Vũ Nhật tung cước bất ngờ ngỡ sẽ đánh trúngđịch thủ, thế nhưng Vũ Nhật chợt nhận ra thân thể mình đang bị hút xuống mặt đất. Dường như có một lực rất mạnh từ dưới đất đang phong tỏa lấycơ thể Vũ Nhật.

 

“Trọng lực à?” - Vũ Nhật nhanh trí đoán ra ngayloại lực hấp dẫn đang tác động đến mình khiến động tác của hắn bị chậmlại rất nhiều, thân thể cũng nặng trĩu.

 

Vào tình thế này Vũ Nhậtmới nhìn rõ được kẻ địch mà mình đang tấn công, đó là một tên mặt mày dữ tợn hầm hố với hai cái răng nanh lớn nhọn từ hàm dưới mọc lên. Vũ Nhậtvừa nhìn đã nhận ra đó là ai, nhất là loại trọng lực thuật này không cómấy ai có thể sử dụng được nó.

 

- Dã Trư?

 

Dã Trư, một nhânvật ít nói thường xuyên đi theo Vô Diện. Từ khi Vô Diện bắt đầu hànhtung bí ẩn của mình thì Dã Trư lại đi theo Ngân Tuệ nên Vũ Nhật cũngbiết. Đặc biệt cả đám cùng là người của Vô Diện nên không quen nhau mớilà lạ.

 

Lúc Vũ Nhật nhận ra Dã Trư thì Dã Trư cũng đã nhận ra kẻsắp đạp vào mặt mình là Vũ Nhật. Cũng may Vũ Nhật nhanh chóng thu chânnên Dã Trư cũng thu lại trọng lực thuật của mình.

 

- Ngươi tìm một góc nào đó rồi ngủ luôn đi - Ngân Tuệ đứng gần đó lên tiếng - Ồn ào gây chuyện là giỏi.

 

Vũ Nhật khổ sở cười không thành tiếng, là hắn đề phòng quá đà thôi mà, aingờ đâu Dã Trư lại lầm lầm lì lì xuất hiện như thế chứ. Mà tên Dã Trư ấy thế mà lại không nói năng một lời nào cả, bơ luôn cả Vũ Nhật rồi đi vào mật thất, sau đó ngồi một đống nhắm mắt tựa như đợi Ngân Tuệ bảo làm gì thì hắn sẽ làm nấy.

 

Vũ Nhật thầm nhủ căn mật thất này không cònai ngoài những người “phe mình” đang có mặt ở đây biết tới nữa, vậy nênhắn cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra không cần phải cẩn thận đề phòng quáđà như vừa rồi. Bởi lúc trước bị rượt chạy khắp Yêu thành nên Vũ Nhậtlúc nào cũng trong trạng thái dò tìm xem có ai theo đuôi mình hay không.

 

Tuy nhiên đúng lúc Vũ Nhật thả lỏng người, hắn lại nhận ra có kẻ xâm nhập,mà lần này là tới tận hai người mang khí tức trái ngược nhau. Vũ Nhậtchắc mẩm người “cùng phe” với mình đã hết, hai kẻ đang tới đây nhất định là:

 

- Có địch!Vũ Nhật quyết lập công chuộc tội, sau khi hét to thì vội xông xáo chạy nhanh tới cửa rồi vung cước đạp mạnh ra bên ngoài.

 

Hai người ở bên ngoài nghe hô hoán có địch cũng vội chạy vào trong. Tìnhcảnh lặp lại y chang lúc Vũ Nhật tấn công Dã Trư, nhưng lần này Vũ Nhậtcẩn thận đề phòng hơn, cố nhìn rõ đối thủ trước khi tung cước sút baychúng đi.

 

Nhưng trái với Dã Trư, hai người bên ngoài không đợi Vũ Nhật tấn công mà cả hai đã ra tay trước. Bởi cả hai nhận thấy có ngườitừ bên trong lao ào ra ngoài nên nghi kẻ đó là “địch”.

 

Một bé gái xinh xắn với hai bím tóc đỏ lửa và đôi tai thú trên đầu nhanh chóng kết ấn hai bàn tay thành hình chữ thập, miệng mở lớn rồi phun ra một ngọnlửa xanh bỏng rát phóng thẳng về cánh cửa nơi Vũ Nhật đang lao ra.

 

Một bé gái khác có ngoại hình giống hệt cô bé phun lửa xanh, chỉ khác ở mái tóc trắng trong như những sợi băng tơ kết tinh tạo thành. Cô bé cũngkết ấn rồi phun ra một luồng khí lạnh kết hợp với ngọn lửa của cô bé tóc đỏ phóng thẳng về Vũ Nhật.

 

- Oái… Oái…

 

Vũ Nhật vừa lao ra đã thấy một màn lửa băng phừng phừng phóng tới làm hắn không nhận ra ai đang tấn công mình. Vũ Nhật vội giật lùi chạy ngược vào trong vừa chạyvừa la như gà chạy lũ.

 

Ngân Tuệ chán nản quay đầu nhìn về màn lửa đang phóng từ bên ngoài đuổi Vũ Nhật chạy thục mạng, nàng hừ lạnh rồi nói:

 

- Các ngươi bớt ồn ào đi một chút không được hả?

 

Đại Tượng đứng bên cạnh Ngân Tuệ cũng thở dài chán nán rồi đưa tay lên cao. Tay Đại Tượng xòe bàn tay tạo ra một lá chắn màu vàng đang xoay trònnhư một cái đĩa lớn.

 

Chiếc đĩa vàng vừa hình thành thì Đại Tượng đã ném mạnh nó về hướng của Vũ Nhật.

 

Lá chắn hình đĩa nhanh chóng bay tới rồi phóng to ra chặn lại toàn bộ mànlửa băng màu xanh, sau đó màn lửa như thể bị phản chấn rồi dội ngược rabên ngoài trở lại.

 

- Á… kẻ địch phản công lại kìa - Bên ngoài có giọng của một cô bé hét lên.

 

- Phản chấn của Đại Tượng ca - Giọng một cô bé khác nghe có vẻ lạnh nhạt khẽ lên tiếng.

 

- Sao Đại Tượng ca lại giúp kẻ địch - Cô bé vừa hét lên lúc nãy có vẻ bất ngờ nói - Đại Tượng ca phản bội rồi sao?

 

- Chắc vậy.

 

- Hai con nhóc đần độn các ngươi bớt nói nhảm đi - Chợt có giọng của Ngân Tuệ vang lên gần hai cô bé.

 

Hai cô bé này chính là cặp song hồ Lạc Ngân và Lạc Huyên. Cả hai còn đangxôn xao về kẻ địch thì đã thấy Ngân Tuệ đang nhíu mày đứng trước mặtmình. Nhìn khuôn mặt nghiêm trang của Ngân Tuệ có vẻ đang giận nên haicô bé vội im miệng rồi lí nhí đi nhanh vào trong.

 

Ngân Tuệ vừahiện ra trước mặt hai cô bé cũng nhanh chóng tan biến mất, bởi đó chỉ là một ảo ảnh do Ngân Tuệ tạo ra mà thôi. Ngân Tuệ thật sự thì vẫn ở bêntrong mật thất.

 

Vũ Nhật lúc bị luồng băng hỏa kết hợp phóng tớithì đã biết người vừa thi triển chính là Lạc Ngân và Lạc Huyên, bởi ởYêu tộc này chỉ có duy nhất cặp song hồ là có khả năng kết hợp hai loạithuộc tính đối ngược ấy lại làm một.

 

Vì biết bên ngoài là cặpsong hồ nên Vũ Nhật mới không tấn công nữa mà thoái lui vào trong. Không phải do Vũ Nhật sợ cặp song hồ, mà vì hắn nhận thấy cặp này dường nhưcũng “cùng phe” với mình.

 

- Ra là con gà mắc dịch nhà ngươi bày trò - Lạc Ngân tóc đỏ vừa bước vào trong, nhìn thấy Vũ Nhật liền mắng.

 

- Là ngươi - Lạc Huyện tóc trắng thì chỉ liếc mắt qua Vũ Nhật rồi lạnh tanh nói.

 

- Hai con nhóc các ngươi bày trò tấn công trước thì có - Vũ Nhật ngửa cổ cãi.

 

- Do ngươi xông ra ngoài hô hoán có địch làm chúng ta phải đề phòng trước thôi.

 

- Móa, do tụi bay vào đây mà không báo trước nên làm tao tưởng là địch -Vũ Nhật vẫn không chịu thua mà còn cãi cùn - À đúng rồi, hai con nhóccác ngươi sao lại vào đây được? Từ trước tới nay tao có quen biết gì với tụi bay đâu, đã lạ nhau mà còn vào đây không nói trước tất nhiên làđịch rồi.

 

- Đấy là do…

 

Lạc Ngân bực tức giận muốn nổi lửa, mái tóc đỏ hừng hừng bốc cao, nhưng vào lúc chuẩn bị bộc phát thì NgânTuệ gần đó đã hầm mặt gầm lớn:

 

- IM LẶNG!

 

Chỉ hai từ củaNgân Tuệ đã khiến Lạc Ngân như bị tạt một gáo nước lạnh vào người làmngọn lửa chưa kịp bốc đã tắt ngúm. Vũ Nhật thì run rẩy chạy vào một hốckín, len lén cúi đầu nhìn qua Ngân Tuệ.

 

Trận cãi cọ ồn ào nhanhchóng bị dập tắt, không gian im phăng phắc chỉ còn lại ánh mắt sắc lạnhcủa Ngân Tuệ khẽ đảo qua nhìn mọi người. Đến khi Ngân Tuệ thu lại ánhmắt, quay lại với công việc của mình thì cả đám mới thở phào nhẹ nhõm,đúng là Ngân Tuệ mà giận thì thật thảm họa.

 

Đúng lúc đó, Bạch Kỳnằm gục như một xác chết ở gần cửa bỗng chớp chớp mắt rồi tỉnh dậy. Bạch Kỳ sau khi bất tỉnh rồi bị Vũ Nhật lôi đi khắp nơi đã không còn biếttrời trăng mây gió gì nữa, bây giờ mở mắt ra thấy mình nằm ở một nơi lạhoắc nên cũng hơi khó hiểu.

 

Bạch Kỳ ngồi dậy lắc lắc đầu cho tỉnh táo, ngay lập tức nhìn thấy Ngân Tuệ ở gần đó nên ánh mắt lóe sáng, buột miệng hô to:

 

- Ô ô... Thánh nữ Ngân Tuệ!

 

Bạch Kỳ không ngờ lần này mình lại có thể nói ra lưu loát khi đối diện vớinữ nhân như vậy, có vẻ tiếp xúc nhiều với con gái đã khiến Bạch Kỳ mạnhdạn hơn xưa nhiều rồi. Nhưng chưa mừng rỡ được bao lâu, Bạch Kỳ lại nhìn thấy ánh mắt thương sót của một cặp hồ ly xinh đẹp và một cặp linhdương bé con đang bay lơ lửng nhìn mình đầy hứng thú. Xa xa Bạch Kỳ cònnhìn thấy tên đồng bọn quáng gà đang núp ở một góc không dám lộ mặt rangoài. Bạch Kỳ hơi chột dạ, không biết trên mặt mình có dính gì haykhông mà ai cũng nhìn mình đắm đuối như vậy.

 

Ngân Tuệ tay cầm một mảnh kim loại màu đen, nàng khẽ đặt nó xuống bàn làm việc rồi quay mặt nhìn qua Bạch Kỳ.

 

Bạch Kỳ chỉ nhớ hắn bắt gặp một ánh mắt sâu thẳm chất chứa đầy vẻ đáng sợcủa Ngân Tuệ nhìn mình. Sau đó thì chuyện gì xảy ra nữa Bạch Kỳ cũngkhông rõ, bởi hắn đã chìm vào một cơn ác mộng khủng khiếp nhất mà hắntừng gặp phải từ trước đến nay. Cơn ác mộng đã khiến Bạch Kỳ khi tỉnhlại không bao giờ dám nhắc tới, thậm chí hắn còn chả dám đến gần NgânTuệ nửa bước chứ đừng nói tới chuyện gọi Ngân Tuệ là thánh nữ nữa.

 

Đó là chuyện sau này, còn hiện tại thì mọi người không biết Bạch Kỳ gặpphải chuyện gì, chỉ thấy khi Ngân Tuệ nhìn qua thì Bạch Kỳ đã xùi bọtmép nằm ngay đơ. Bạch Kỳ vừa nằm vừa giật giật như bị giật kinh phongtrông thật đáng sợ, ai nấy ở đây đều im lặng không dám làm ồn một tiếngnào nữa.

 

Căn mật thất này còn có nhiều phòng khác, Dã Trư đứngdậy rồi đi vào một phòng nhỏ kề đó, hắn dường như chả quan tâm đến thếsự xung quanh như thế nào cả. Vũ Nhật cũng chuồn gọn vào một phòng, tựnhốt mình bên trong với phương châm: Ngân Tuệ hay Môn Chủ không gọi thìhắn nhất quyết sẽ không ló dạng ra ngoài dù nửa bước chân. Cặp song hồvà Song Khả cũng lẳng lặng đi vào một phòng, chỉ còn lại Ngân Tuệ và Đại Tượng là ở phòng chính tiếp tục việc bố trí đại trận lẫn những dụng cụkỳ lạ của mình. Không khí tĩnh mịch im ắng bao trùm khắp nơi.

 

-☉-

 

Nửa ngày trôi qua, Ngân Tuệ và Đại Tượng đã làm việc rất lâu mà không hề hé môi nói một lời nào với nhau.

 

Thật lâu sau đó, Đại Tượng mới thở dài rồi đặt khối tổ hợp các mảnh ghépbằng kim loại và các loại vật chất kỳ lạ của mình xuống bàn rồi quayngười lại đằng sau.

 

Vừa quay người lại, Đại Tượng đã gặp ngayNgân Tuệ đang đứng yên nhìn mình. Đại Tượng cứ ngỡ từ đầu buổi tới giờhai người luôn quay lưng vào nhau, việc ai nấy làm, ngờ đâu vừa quay mặt ra đã thấy Ngân Tuệ nhìn mình, chẳng lẽ nàng ta cứ nhìn như vậy suốthay sao? Hay nàng ta cũng giống mình, vừa mới nghỉ tay thôi?

 

ĐạiTượng ngắm khuôn mặt xinh đẹp mang nét kỳ quặc với vài cái sừng nhỏ trên trán, cả khuyên môi lẫn khuyên mũi của Ngân Tuệ nữa, trông nàng ta thật khác biệt so với một Ngân Tuệ mà Đại Tượng từng biết thuở nhỏ.

 

Nhưng khi nhìn đến cánh tay trái đã mất của Ngân Tuệ, Đại Tượng có cảm giáchơi nhói nhói trong lòng. Đại Tượng lắc lắc đầu, khuôn mặt hiền lànhmang vẻ đượm buồn lại thở dài một lần nữa rồi nói:

 

- Nàng thật sự không muốn khôi phục lại cánh tay đã mất sao?

 

- Đồ nhi, ngươi xưng hô với ta như vậy à? - Ngân Tuệ cười lạnh - Gọi là “nàng”, hai ta có vẻ như thân thiết lắm nhỉ?

 

- Vậy thì trả lời ta đi, ký ức của ta là thật hay giả? Quá khứ của ta vàngươi là sự thật hay tất cả chỉ là ảo cảnh do ngươi dựng lên từ cái gọilà ảo mộng vĩnh hằng của ngươi? Nếu ngươi đã gọi ta là đồ nhi thì đoạnký ức đó là thật, mà đã là thật, thì ngươi nghĩ ta thực sự sẽ gọi ngươilà sư phụ hay sao? Còn ta gọi thế nào thì đó là quyền của ta.

 

-Ta nhớ không lầm thì lúc ở Thạch Thành, ngươi chắn một kích trí mạng của Dục Quỷ dành cho ta, ta có nghe ngươi gọi ta một tiếng sư phụ thì phải? - Ngân Tuệ mặt không biến sắc, chỉ khẽ cười gian xảo nói.

 

- Lần đó… - Đại Tượng cứng họng, lúng túng đáp - Lần đó không tính.

 

Ngân Tuệ cười nhạt, tay phải của nàng đưa qua nắm lấy tà áo trái, nơi đánglẽ là cánh tay trái trước kia. Đại Tượng chạnh lòng nhìn cảnh này, nhưng hắn có điều khó nói nên nhất thời chỉ biết câm lặng. Ngân Tuệ vuốt tàáo trái rồi cười nói:

 

- Không hồi phục lại cũng tốt, như vậy tamới có dịp sử dụng thứ mà ta và ngươi cùng nhau tạo ra này - Ngân Tuệnhìn đống vật liệu còn bừa bộn trên bàn của hai người.

 

- Nhưng chúng ta vẫn có thể tạo ra một loại hình khác, đâu nhất thiết phải hủy hoại tay trái của nàng như vậy?

 

- Vết thương thể xác có thể hồi phục, tay đứt có thể thay, chân lìa cóthể thế… nhưng vết thương trong lòng thì không, nỗi đau dai dẳng của quá khứ cũng không! Với ta, cánh tay trái đã mất là liều thuốc giảm đau cho vết thương lòng ấy, mỗi lần nhìn vào nó, ít nhất ta còn biết rằng cóngười đã từng gọi ta một tiếng sư phụ, có người bất chấp tính mạng màche chắn cho một kẻ đáng nguyền rủa như ta… ít nhất, ta còn biết mìnhtồn tại trên đời này như một người con gái yếu đuối cần sự che chở, chứkhông phải là… một cơn ác mộng mà người người sợ hãi.

 

Đại Tượngnghe những lời này của Ngân Tuệ khiến tim hắn như muốn quặn thắt lạitừng cơn, nhất là khi nhìn thấy khóe mắt của Ngân Tuệ dường như còn long lanh ngấn lệ. Đại Tượng cảm tưởng như mình không thể kiềm chế được nữamà muốn nhào tới ôm chầm lấy Ngân Tuệ vào lòng mình.

 

Ngân Tuệ im lặng hồi lâu không nói gì nữa, nàng hít sâu một hơi rồi cười lạnh, khuôn mặt cười cợt của nàng đã trở lại:

 

- Những lời vừa rồi, là ta lừa ngươi đó, thêm một bài học nữa ngươi nênhọc từ người sư phụ này đi… đừng bao giờ tin lời con gái nói, nhất lànhững kẻ quỷ quyệt như ta.

 

Ngân Tuệ nói xong thì quay người trởlại bàn làm việc, không đoái hoài gì tới Đại Tượng đang thất thần choáng váng đứng sau lưng mình nữa.

 

Đại Tượng biết mình bị Ngân Tuệlừa gạt rất nhiều lần, hắn biết mình luôn bị Ngân Tuệ xoay như chongchóng dù là khi bé thơ hay đã lớn khôn như hiện tại. Nhưng chẳng lẽnhững lời của Ngân Tuệ vừa nói cũng là đánh lừa sao, hay đó là những lời thật sự từ đáy lòng nàng?

 

Điều này chỉ có Ngân Tuệ biết, ĐạiTượng hắn cũng biết, chỉ có điều, cả hai người vẫn chưa thể nhìn thẳngvào mắt nhau mà nói ra mọi điều. Một dương một ngưu cứ như vậy chọn cách quay lưng vào nhau, mỗi người mỗi việc, việc ai nấy làm, giống như cómột tấm màn chắn vô hình ngăn cách giữa hai người.

 

Nhưng haingười lại đang cùng làm một món đồ, cùng thực hiện một mục đích. Tấm màn chắn vô hình kia nếu có thì đó chỉ là lớp chắn tưởng tượng do bóng macủa quá khứ đè chặt lên hai người mà thôi. Muốn phá vỡ nó rất đơn giản,nhưng cũng rất khó khăn, dễ hay khó là do quyết định của hai người cómuốn phá nó hay không thôi.

 

Đại Tượng và Ngân Tuệ, tuy không ainói với ai một câu nào nữa, nhưng thâm tâm cả hai đều thầm quyết địnhchung một ý nghĩ: khi cuộc chiến ở chiến trường viễn cổ này kết thúc, có lẽ là lúc cả hai đối diện với nhau để phá vỡ tấm màn vô hình trong tưtưởng ấy.

 

“Trông cậy tất cả vào người… Môn Chủ” - Ngân Tuệ thoáng ngập ngừng cánh tay, mắt nhắm khẽ, Ngân Tuệ nhớ đến hình ảnh thật sựcủa Vô Diện với nụ cười mà nàng mãi mãi không thể nào quên, lòng nàngthầm cầu nguyện.

 

“Trông cậy tất cả vào tỷ… Minh Nguyệt” - ĐạiTượng cũng chợt dừng thao táo với dụng cụ trên tay. Hình ảnh Minh Nguyệt đơn độc đứng giữa đường phố đẫm máu và xác người nằm khắp nơi. MinhNguyệt với mái tóc hai màu đen trắng và âm dương song nhãn đang ngướclên trời cao, lúc đó Minh Nguyệt đang nói ra lý tưởng của mình khi nhậnĐại Tượng vào nhóm. Với lý tưởng đó, Đại Tượng đã cùng với Minh Nguyệt,cùng với mọi người trong nhóm trải qua biết bao nhiêu chuyện, vui có,buồn có, nhưng vẫn chưa đủ để khiến Đại Tượng quên đi bóng ma quá khứ:Ngân Tuệ.

 

Cạch… cạch… cạch… những mảnh ghép vật liệu được NgânTuệ và Đại Tượng kết nối lại với nhau. Cả hai đang hoàn thiện bước cuốicùng của đại trận mà hai người dày công bố trí, đang hoàn thiện thứ vũkhí cả hai cùng làm ra, và cùng hướng tâm trí đến trận chiến đang ngàymột gần trước mắt, trận chiến quyết định số phận của tất cả mọi người…và cả vấn đề riêng của hai người.
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau