Trang trước Trang sau
Cao Thủ Kiếm Tiền > Chương 46: Nhà Doanh Nghiệp Nông Dân Trương Nhị Đản (1).
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 46: Nhà Doanh Nghiệp Nông Dân Trương Nhị Đản (1).

 
 
Trương Thắng nhìn màn hình, đang chiếu tin tức thời sự trong tỉnh, chỉnghe giọng nói từ tốn rõ ràng của cô dẫn chương trình mà Trương Thanhrất thích :" ... nhà đầu tư trứ danh Trương Bảo Nguyên của tỉnh ta kiếnthiết các hạng mục khách sạn năm sao và trung tâm thương mại lớn tạimảnh đất phồn hóa nhất trung tâm tỉnh thành. Tổng giá trị đầu tư cáchạng mục tới 370 triệu, diện tích 11 vạn mét vuông. Công trình chủ thểhạng mục cao 21 tầng, khi xây xong có 450 phòng ở, cùng với nhà ăn,phòng hội nghị, bể bơi, mang công năng hợp thể của chung cư văn phòngthương vụ cao cấp.”

 

" Kỳ hoàn công của hạng mục là 25 tháng, kếhoạch tới ngày 28 tháng 4 năm 1998 sẽ đưa vào sử dụng, phó chủ nhiệm ủyban ngoại thương Thương Hồng Phong, phó chủ nhiệm thường ủy hội đồngnhân dân Đậu Phú Minh, phó chủ tịch chính hiệp Đỗ Hồng cùng lãnh đạo hữu quan đã tham gia nghi thức khởi công ..."

 

Hơn nửa năm trời chú ý tình hình thời sự trong tỉnh, Trương Thắng khá quen thuộc với mấy vịlãnh đạo tỉnh thành, cho nên nhận ra ngay.

 

Đứng giữa mấy vị lãnh đạo bụng phệ là ông già tuổi chừng 60, xương gò má rất cao, mặt đenxạm, nếp nhăn hằn sâu trên mặt, song tóc thì đen nhánh, rõ ràng lànhuộm. Ông ta hướng về ống kính cười rất tươi, hàm răng vàng nhô cả ra,áo sơ mi trong áo véc thì nhàu nhĩ, quần hơi rộng, lại màu đen, khôngphải loại ống đứng mặc với véc tây, ống kính thoáng qua, Trương Thắngcòn thấy ông ta đi giày vài.

 

Cạn lời, vị lão nông ăn mặc quái dị chính là chủ tịch tập đoàn Bảo Nguyên gia sản hơn 700 triệu đấy à?Trương Thắng trước kia nghe tới tập đoàn Bảo Nguyên qua đủ loại hìnhquảng cáo, nhưng chưa bao giờ thực sự chú ý tới người đứng đầu của nó,hiện giờ chập chứng bước chân vào thương trường, rất muốn gặp vị tiềnbối này.

 

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, nhà Từ Hải Sinh có chuông,vậy mà người này không bấm chuông lại đi gõ cửa, còn dùng lòng bàn tayđập rầm rầm, lúc mạnh lúc yếu, nghe như trẻ con phá phách.

 

Đang chuẩn bị cung cấp thông tin về Trương Bảo Nguyên cho Trương Thắng thì bị phá ngang, Từ Hải Sinh bực mình:

 

- Ai vậy?

 

Trương Thắng chủ động đứng dậy:

 

- Để tôi ra xem.

 

Vừa mới mở cửa ra, một bóng người đổ ập vào lòng, Trương Thắng giật nảymình, theo bản năng muốn đẩy ra, chợt phát hiện đó là nữ nhân tóc tairối bù, vội vàng đỡ lấy, nhìn kỹ thấy người đó mặt mũi bầm tím, môi sưng vù, mắt chỉ còn một khe hẹp, trông rợn cả người.

 

Lúc này Từ Hải Sinh đi ra:

 

- Ai vậy?

 

Trương Thắng mơ hồ nhận ra người đó, kinh hãi nói lớn:

 

- Là chị Chung, đúng rồi, anh Từ, là chị Chung.

 

- Cái gì?

 

Từ Hải Sinh chạy nhanh tới:

 

- Chung Tình, em ... em làm sao thế này?

 

Chung Tinh nghẹn ngào, nước mắt chảy ra từ khe mắt hẹp:

 

- Hải Sinh, em ...em không biết đi đâu nữa, Dương Qua đánh em ...

 

Mắt Từ Hải Sinh lóe lên tàn độc, đùng đùng nổi giận:

 

- Con mẹ nó, hắn đánh em tàn nhẫn thế sao?

 

Trương Thắng thấy mỹ nhân mê đắm lòng người như thế giờ bị đánh tới gần như không nhận ra được, nhẹ nhàng bế cô lên, giục:

 

- Anh Từ, không phải lúc nổi giận, mau đưa chị Chung tới bệnh viện, vết thương của chị ấy nặng lắm.

 

- À, à, đúng, đợi, đợi anh một chút.

 

Từ Hải Sinh chạy lên gác khoác thêm áo, lấy chìa khóa xe, vào cái thời đại đa phần người ta còn dùng mobile đen to tướng thì Từ Hải Sinh đã dùngmáy kỹ thuật số rồi, rút chiếc Siemen S3 màu xám bạc ra, bấm điện thoạicho người quen ở bệnh viện, sau đó cùng Trương Thắng dìu Chung Tinh vàoghế sau, Trương Thắng ngồi bên cạnh trông chừng, để Từ Hải Sinh lái xe.

 

Trên đường đi Chung Tình thiêm thiếp nửa tình nửa mê, xe dừng lại ở bệnhviện nhân dân số ba, dưới mái hiên đã có mấy người mặc áo blouse trắngđẩy chiếc xe cấp cứu chờ đợi, xe vừa dừng là chạy ngay tới đưa người vào phòng cấp cứu.

 

Trương Thắng nhận ra không chỉ ở thương trường,sức ảnh hưởng xã hội của Từ Hải Sinh ngoài xã hội cũng không phải dạngvừa, vị phó viện trưởng tươi cười vừa đi lên đón vừa nói phòng bệnh đãbố trí xong.

 

Bệnh viện đã chuẩn bị chu đáo rồi, Trương Thắngbiết phận sự của mình tới đây là hết, ở lại không giúp được gì, hơn nữangười bị đánh là nhân tình của Từ Hải Sinh, không nên biết nhiều thìhơn, ở lại không tiện, liền cao từ.

 

Gặp phải chuyện như thế,Trương Thắng vốn tưởng công việc phải hoãn lại vài ngày là ít, không ngờ Từ Hải Sinh rất nhiệt tâm, hôm sau gọi điện, dặn y mai 9 giờ sáng tớiđón, cùng đến tổng bộ tập đoàn Bảo Nguyên.

 

Ngày hôm sau Từ HảiSinh lái một chiếc Mercedes màu đen tới đón Trương Thắng, nhìn chiếc xenày, Trương Thắng nhận ra ngay, là chiếc xe xuất hiện ở trại giam hômđó, lòng dậy sóng, nhưng không hỏi gì.

 

- Anh Từ, chị Chung ra sao rồi?

 

Vừa lên xe Trương Thắng liền hỏi, cũng để che dấu tâm sự của mình:

 

Từ Hải Sinh nghiến răng ken két:

 

- Con khỉ khốn kiếp đó, không ngờ ra tay tàn bạo như vậy, Chung Tình chấn thương nhiều chỗ, tuy không ảnh hưởng tới xương cốt nhưng cũng phảitĩnh dưỡng nửa tháng trở lên, tôi đã an bài y tá chăm sóc cô ấy.

 

Trương Thắng thầm nghĩ, vụng trộm với vợ người ta, lại còn cho cả thiên hạchứng kiến như thế, người ta nhịn nổi mới là lạ, có điều đánh một một nữ nhân thành không còn ra dạng người như vậy không chấp nhận được. Khôngsống được với nhau thì ly hôn, sao đánh người như thế?

 

Từ Hải Sinh vẫn hầm hừ:

 

- Không biết kẻ nào gọi điện thoại, con mẹ nó đừng để lão tử biết, kẻ đógọi thẳng tới cục thuế, làm toàn bộ người cục thuế đều biết rồi .. Thôi, không nói chuyện này nữa, nói rồi lại điên tiết.

 

Thấy tâm trạng ông ta không tốt, Trương Thắng không hỏi nữa, mong Chung Tình khôi phục hoàn toàn, gì chưa nói, một bảo bối như vậy, để lại chút xẹo thôi cũngđáng tiếc.

 

Xe đi một tiếng mới tới Thủ bị doanh, đây vốn là thịtrấn nhỏ vô danh không ai biết tới, nhưng vì xuất hiện Trương Nhị Đản mà vang danh toàn tỉnh.

 

Đúng vậy, Trương Nhị Đàn là tên thật củanhà doanh nghiệp nông dân Trương Bảo Nguyên, tên rất tục, nhưng thânphận không tầm thường, là chủ tịch tập đoàn Bảo Nguyên, ủy viên chínhhiệp tỉnh, đại biểu nhân dân huyện. Bằng vào sức một mình, đem lại sựphồn vinh thịnh vượng cho thị trấn Thủ bị doanh.

 

Trương Nhị Đảnxuất thân nông dân, trình độ văn hóa chỉ có tiểu học, trong thời kỳ nhànước "đả hắc", vì tội lưu manh mà vào tù 10 năm. Nguyên nhân là vìTrương Nhị Đản có quan hệ tình cảm bất chính với một quả phụ, hai ngườibọn họ vụng trộm cũng không biết sao bị con gái quả phụ thấy hết.

 

Cô nương mười bốn mười lăm tuổi, chính vào lúc tình đầu chớm nở, TrươngNhị Đàn là nam nhân rất có mị lực, nhiều lần chứng kiến chuyện ngườilớn, cô bé động lòng xuân. Một lần mẹ không có nhà, cô bé chủ động quyến rũ Trương Nhị Đản, cô bé không phải xinh đẹp, nhưng người ta trẻ,Trương Nhị Đản hôm đó uống say, hồ đồ thế nào lôi con gái người ta lêngiường.

 

Trên đời chẳng có bức tường nào không lọt gió, phát hiện hai mẹ con chung một "chồng", quả phụ thẹn quá hóa giận, tới đồn cảnhsát tố cáo, tuy không dám nói ông ta ngủ với con gái mình, chỉ nói trêughẹo trẻ vị thành niên, thế cũng đủ nặng rồi, Trương Nhị Đàn thẳng thắnnhận tội, bị tống vào tù mười năm.

 

Nghe Từ Hải Sinh kể tới đó,đưa cả mẹ lẫn con người ta lên giường? Trương Thắng chẳng biết nên chửilão già đó một trận hay là hâm mộ ông ta nữa, ai chả có góc tăm tốitrong tâm hồn, chỉ khác nhau có dùng lý trí át được phần tăm tối đókhông thôi. Chỉ chắc một điều ấn tượng của Trương Thắng với nhà doanhnghiệp nông dân này tuột dốc không phanh, lại là lão sói già nữa, chẳnglẽ tiếp theo muốn thuyết phục ông ta, lại phải dùng những thủ đoạn chơibời gái mú? Trương Thắng muốn làm ăn đàng hoàng, y căm ghét thủ đoạn đó.
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau