Trang trước Trang sau
Hoàng Đình > Q.2 - Chương 14: Nhìn Đại Đạo, Sinh Thần Thông
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Hoàng Đình

Q.2 - Chương 14: Nhìn Đại Đạo, Sinh Thần Thông

 
 
Câu nói rất ngắn gọn, lại không nghe thấy người trả lời. Hắn cũngkhông biết giọng nói đó đã tồn tại trong thế giới này lâu rồi hay chỉmới vừa được nói ra. Hắn đổi qua một con sóng khác, lại nghe có giọngnói: “Nơi Tú Xuân loan sông Kinh Hà kia là ma vực, các ngươi cố gắngkhông nên đi vào trong đó.” Lời này cũng đầy ý tứ cảnh báo, nhưng TrầnCảnh vẫn cứ không nghe được âm thanh truyền tới từ đâu, không rõ có xahắn không, cũng không phân rõ già trẻ trai gái.Không bao lâu thì Tú Xuân loan sông Kinh Hà đã trở thành ma vực trong mắt người khác rồi. Cũng không rõ từ khi nào, một tiểu Hà Bá nhỏ nơikhúc sông đã trở thành một tồn tại mà người khác tận lực không dám trêuchọc. Cho dù người khác hay cả Trần Cảnh có nói gì đi nữa, cũng khôngthể thay đổi được sự thật là khúc sông nhỏ hẹp trước miếu này đã có vôsố sinh mệnh chồng chất lên mà thành.

 

Nghe một hồi, hắn đột nhiên hiểu ra. Hắn chỉ nghe thấy giọng nóitrong sóng nước nói về mình, mỗi lời nói trong đó đều có nhắc đến tênmình, ngoài ra không nghe thấy những thứ khác nữa. Chỉ là không rõ mấylời này là vừa nói, hay đã nói từ lâu rồi.

 

“Nếu những lời này là vừa mới nói ra…” Trần Cảnh chợt phát hiện trờiđất này không ngờ lại mênh mông thần bí đến như vậy. Trong mờ ảo, lạicho hắn cái cảm giác như có thể chạm tay tới được, chỉ cần tiến thêm một bước là có thể lý giải càng nhiều thêm nữa. Đột nhiên trong lòng TrầnCảnh nhớ tới một câu nói: “Nhìn đại đạo, sinh thần thông.”

 

Hắn nhìn là nước sông Kinh Hà, nhìn là bản thân, nhìn hết thảy sở học của mình.

 

Hắn tìm tòi suy nghĩ về cảnh giới bản thân, chợt nhớ lại trong sáchtu đạo từng xem trên núi Thiên La từng có một câu nói: “Tâm sáng nhưgương phản chiếu thế gian, một niệm không sinh hiểu sinh tử.”

 

Đạo thư kia từng nói có những người đạt đến cảnh giới này có thể tựngộ ra một vài thần thông đặc biệt như Thuận Phong Nhĩ. Thiên Lý Nhãncũng được sinh ra như vậy. Tuy Trần Cảnh không biết người nào luyệnthành, nhưng sách tu đạo có viết lại đã nói rõ nhất định có người thành.

 

Lúc trước khi vừa đạt được thần vị, hắn cũng từng nghe mấy ngườitrong thôn Hà Tiền đàm luận về hắn. Thế nhưng lúc đó bọn họ tràn đầy oán hận, oán niệm rất nhiều, lại cách không xa nên Trần Cảnh dễ dàng ngheđược. Nhưng lần này lại không như vậy. Lần này người nói không biết ởcách đây mấy vạn dặm, lại càng không biết là nói khi nào.

 

- Vốn định trọng tu lại pháp môn, không ngờ lại ngộ đến thần thông này.

 

Trần Cảnh thầm nghĩ.

 

- Vậy gọi nó là Trọc Lãng quan (nhìn sóng nước) đi! Nhìn tâm nhìn con sóng đục, một con sóng một thế giới.

 

Trần Cảnh biết nhiều phương pháp tu hành, nhưng muốn tự mình sáng tạo ra một phương pháp tu hành riêng lại cực kỳ khó khăn. Nếu đã sơ ngộđược Trọc Lãng quan, đương nhiên hắn sẽ suy nghĩ kỹ lại lần nữa. Lạitiếp tục tiến vào thế giới trong lòng chỉ toàn sóng sông kia, tập trung ý niệm vào bên trong một con sóng. Giọng nói lại trở nên rõ ràng, chỉthấy âm thanh vang lên: “Trần Cảnh? Chưa từng nghe nói tới Trần Cảnhqua, các ngươi có nghe qua không?”

 

“Trần Cảnh này là người thế nào? Chẳng lẽ còn vượt hơn được Quan Nguyệt đạo trưởng trong thành chúng ta sao?”

 

“Hắc hắc, mỗi tiên gia lại có huyền diệu khác nhau. Chúng ta làm saocó thể bàn tới chuyện cao thấp? Ta đây chỉ nói một câu, rằng nhắc đếnchuyện của thần sông Kinh Hà châu Cửu Hoa là Trần Cảnh, thì không thểkhông nhắc đến mấy danh hiệu của ông ấy!”

 

“Danh hiệu gì vậy?”

 

“Cửu Hoa kiếm tiên, Hồ điệp ma quân, Kinh Hà oán linh…”

 

“Hả? Sao lại có mấy cái danh hiệu thế này…”

 

Trần Cảnh nghe đến đó thì đột ngột bị ngắt đoạn mất, không còn nghetiếp được nữa. Đây là một đoạn chuyện phiếm giữa những người phàm trầnthế tục. Trần Cảnh cũng không biết rằng mình vậy mà lại có mấy cái danhhiệu như vậy. Có điều danh hiệu lại gợi hắn nhớ lại một vài chuyện. Hắnlại chọn lấy một con sóng nhìn qua cảm nhận được nỗi niềm hoài niệm rấtmãnh liệt, bắt đầu lắng nghe tỉ mỉ. Những âm thanh khác bắt đầu biếnmất, nhưng hắn lại không nghe thấy âm thanh gì khác, chỉ là trong consóng này hắn cảm nhận được một ý niệm như xuyên thấu cả thời không màđến.

 

Trong cái ý niệm này có nhớ nhung, có vui sướng, có ngượng ngùng, cóoán hận, có bất an. Những tâm tình này như xuyên qua con sóng đi vàotrong lòng Trần Cảnh. Hắn lập tức nghĩ tới một người, là người trongthành Bá Lăng – Cố Minh Vi. Cái cảm giác này hắn đã từng cảm nhận đượctrên người nàng ta khi đi đến đầu tường thành Bá Lăng.

 

Vừa nghĩ đến Cố Minh Vi, con sóng nước kia lập tức trở nên rõ rànghơn. Từng hình ảnh trong con sóng nước chậm rãi xuất hiện, càng lúc càng rõ. Quả nhiên là Cố Minh Vi. Hắn thấy được trong sóng nước có một côgái mặc váy áo màu xanh ngọc bích đang đứng ở đầu tường thành nhìn ra xa xăm. Tường thành loang lổ, cô gái đứng yên, lọn tóc và mép váy tung bay trong gió khiến người khác cảm giác cực kỳ cô đơn. Còn tòa thành saulưng cô gái này lại chỉ là một mảnh đen tối như cửa vào của một vực sâuthẳm.

 

Trong lòng Trần Cảnh không khỏi thở dài. Lúc đó hắn mong muốn cứuđược toàn bộ người trong thành Bá Lăng, thế nhưng người trong thành đóvẫn không thoát khỏi vận mệnh phải chết. Cố Minh Vi cũng không sống sót. Những quỷ hồn trong thành Bá Lăng kia không phải dùng một cách thứckhác để kéo dài sinh mệnh. Bởi vì tư tưởng con người của bọn họ đã hoàntoàn tan biến đi hết, chỉ còn những oán hận trước khi chết sót lại,khiến bọn họ vĩnh viễn tồn tại trong thành Bá Lăng, sống trong sự oánhận.

 

Cố Minh Vi cũng như vậy. Nàng không chỉ kế thừa toàn bộ oán hận khắcsâu trong lòng lúc còn sống, mà còn đem toàn bộ những tưởng tượng tronglòng hóa thành những chuyện thật sự. Nàng ta mất phương hướng trong oánhận và ảo tưởng tốt đẹp, vĩnh viễn không thể tỉnh lại được nữa. Oán linh đều là như vậy cả. Điều này không khỏi làm Trần Cảnh nghĩ tới U U cùngvới cây sáo trúc màu xanh trong thành Tần Quảng Vương. Nếu so sánh CốMinh Vi với những người trong thành Bá Lăng bị biến thành oán linh đầyoán khí vô hình, thì nàng ta có thêm một sợi tơ lụa bảy màu cột trêntóc. Cũng giống như cây sáo trúc màu xanh của U U, đều có hiệu quả kìdiệu như nhau, nhất định đều là linh vật đặc biệt.

 

Trần Cảnh đưa ngón tay điểm ra, đánh vỡ con sóng này. Từng lớp từnglớp sóng nước trước mắt chợt tan biến. Hắn trở lại hiện thực, trước mắtlà bầu trời đêm đen kịt, dưới đê là con sóng nước đục ngầu không biếtmệt mỏi ào ào xuôi xuống hạ du.

 

Trọc Lãng quan là Trần Cảnh gặp cơ duyên mà ngộ ra. Lúc đầu tiên chỉcó thể nghe được những giọng nói có nhắc đến tên mình, nhưng lúc sau còn có thể xuyên qua con sóng nước nhìn thấy bóng dáng Cố Minh Vi trên đầutường thành Bá Lăng. Trần Cảnh không nhịn được thầm suy nghĩ, hiển nhiên Trọc Lãng quan không chỉ như vậy, chẳng qua hiện tại hắn mới nắm bắtđược da lông mà thôi. Thế gian này, làm gì có người nào ngay lập tức đãlĩnh ngộ được thần thông kinh thiên động địa, mà chỉ là ngộ ra ở thờiđiểm sau cùng. Nỗ lực tu hành, lấy đó làm điểm tựa, để ngộ ra như một cơ hội sau cùng nhất phát huy thần thông thông thiên triệt địa.

 

Cơ duyên lĩnh ngộ khi nhìn sóng sông Kinh Hà này chính là nỗ lực củaTrần Cảnh qua rất nhiều năm, rồi đột nhiên mò tới được sợi dây phép tắcthần bí khó lường, mông lung không rõ của trời đất. Đột nhiên hắn chợtnhớ tới trong “Vu chú” cũng có một phương thức tìm người, lại nhớ đếnđạo sĩ trong thành Bá Lăng dựa vào tâm tình để xem bói. Đó cũng là hailoại phép thuật huyền diệu khó giải thích, lại có chỗ rất giống với Trọc Lãng quan.

 

Phương thức tìm người trong “Vu chú” là lấy vật gắn bó trên người kẻcần tìm làm cơ sở, sau đó dò hỏi trong trời đất, cuối cùng có được đápán. Mà đạo sĩ trong thành Bá Lăng kia xem bói, tuy Trần Cảnh không biếtđược chỗ ảo diệu nhưng cũng cho rằng mấu chốt của cách tính quẻ là dựavào ý niệm trong lòng người đó dẫn dắt đến. Nếu nghĩ đến quá nhiều thìngười hoặc vật cần tìm sẽ càng chính xác hơn.

 

Trần Cảnh nghĩ tới đây, quyết định thử một lần. Mắt hắn nhìn sóngsông, kích thích tia đạo vận trong lòng, rồi dần dần sóng sông Kinh Hàtrong mắt cũng xuất hiện trong lòng hắn. Từng đợt sóng, rất nhiều gợnsóng, âm thanh xôn xao huyên náo truyền đến bên tai Trần Cảnh. Tùy tiệnlắng nghe vài con sóng đi qua, hắn nhất thời hiểu ra, chỉ cần trong thếgian này có lời đề cập đến tên mình thì đều có thể nghe được, hơn nữa sẽ vĩnh viễn tồn tại trong trời đất. Cái loại ảo diệu thần bí này khiếnlòng hắn khẽ động, trực giác nói cho hắn biết đây là một cơ hội. Nếu cóthể đột phá, nhất định sẽ diễn sinh ra thuật phép khác nữa.

 

Trần Cảnh lĩnh ngộ Trọc Lãng quan, đối với hắn thì đó là một thầnthông rất tự nhiên, chỉ một niệm là động. Nếu hắn muốn truyền thụ chongười khác thì không thể dễ dàng như vậy, mà phải miêu tả những lĩnh ngộ đó ra, rồi định ra phương pháp tu hành. Lúc đó, nó đã trở thành mộtthuật phép tu hành.

 

Thần thông này do Trần Cảnh tự mình lĩnh ngộ, nên bên tai lắng nghegiọng nói tựa hồ như bản năng. Lòng hắn nghĩ không muốn nghe đến nhữnglời nói về mình nữa thì những giọng nói kia sẽ chậm rãi biến mất, rồihoàn toàn không nghe thấy nữa. Hắn chỉ suy nghĩ chút là hiểu được, vìniệm này theo tâm mà lên, cho nên mọi thứ do tâm niệm mà sinh. Một niệmmột lớp sóng, một lớp sóng một thế giới.

 

Hắn bình tâm lại, tưởng tượng bộ dạng của Diệp Thanh Tuyết, hi vọngnàng có thể xuất hiện giống như Cố Minh Vi. Nhưng con sóng kia căn bảnkhông có chút phản ứng, lại càng không có khí tức nào của Diệp ThanhTuyết truyền đến.

 

Hắn muốn nhìn thấy Diệp Thanh Tuyết như đã từng nhìn thấy Cố Minh Vilúc nãy, nhưng hiển nhiên không được. Lúc nãy hắn nhìn thấy Cố Minh Vilà vì nàng ta cũng đang nhớ đến Trần Cảnh, cho nên khi hắn sinh ra cảmứng thì có thể xuyên qua con sóng nhìn thấy nàng ta. Còn Diệp ThanhTuyết thì không như vậy.

 

Ngay sau đó, trong đầu hắn lại nghĩ đến Hư Linh, đến Nhan Lạc Nương,rồi đến vỏ sò, nhưng không ai hiện ra trong con sóng sông cả. Hắn trầmmặc một hồi, đột nhiên muốn vẽ hình dáng của họ lên con sóng nước kia.Đây không đơn thuần là dựa vào tâm mà nhìn nữa, mà đã là ý muốn rồi. Chỉ là hắn vừa khẽ động, con sóng nước như xuất hiện một cây gậy nhỏ quậylên đó, khiến sóng nước đang yên tĩnh như muốn vỡ tan. Hắn vội vàng dang hai tay như muốn bảo vệ con sóng để không bị vỡ tan mất. Hai tay gạtgợn sóng vòng qua, như ôm lấy con sóng lại. Một cử động vô thức của hắnnày, nhưng lại là ý thức bảo vệ dấy lên từ trong lòng phát ra, tất cảđều là tâm niệm của hắn cả.

 

Cảnh thực sự trước miếu Hà Bá lúc này, đó là âm thần Trần Cảnh khôngbiết đã dang tay mở ra từ khi nào, chậm chạp mà cẩn thận. Khi hai tayhắn dang ra, linh khí điên cuồng tụ tập vào giữa hai tay hắn, trong vòng tay cũng chậm rãi xuất hiện một màng nước cực mỏng như thể chỉ thổi ramột hơi nhẹ cũng đủ khiến nó vỡ tan. Động tác lúc hai tay Trần Cảnhngừng lại, như đang ôm tròn lấy.

 

Trời đất đen kịt, bầu trời lấm tấm sao đêm. Ánh sao lấp lánh khắptrời cũng không thể soi rọi đủ sáng cho cả phiến không gian đen kịt này. Còn mặt trời và mặt trăng tượng trưng cho ánh sáng, lại không biết đang lặng yên len lỏi ở nơi nào.

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau