Trang trước Trang sau
Mục Thần Ký > Chương 973: Ba Trận Tranh Đấu
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Mục Thần Ký

Chương 973: Ba Trận Tranh Đấu

 
 

Chỉ tưởng tượng ra Ngọc Kinh châu, cũng không thể hoàn thành thử thách của Lãng Uyển Thần Vương, còn cần chuyển Ngọc Kinh châu từ hư thành thực, từ ảo ảnh hóa thành hiện thực, trong đó nước từ trên núi chảy xuống, cây cối, phù văn, kiến trúc, cùng với Cổ Thần đều phải cẩn thận nhập vi tưởng tượng ra được, đồng thời biến thành thực thể.

 

Đây mới là chỗ thử thách nhất đối với thần thức của chúa sáng thế.

 

Nếu như Tần Mục không có phong ấn chín vị chúa sáng thế này, chín vị chúa sáng thế này làm loạn, hắn căn bản không có khả năng tưởng tượng ra được Ngọc Kinh châu, càng không thể nào biến ảo thành thật.

 

Mà bây giờ, hắn lại có đầy đủ thời gian.

 

Tần Mục ngồi ở trung tâm của Ngọc Kinh châu, thần thức không ngừng tuôn ra, giống như có hàng vạn hàng nghìn bàn tay của họa sĩ vô hình cầm bút vẽ vô hình, ở trong hạt châu vẽ ra bề ngoài, sáng tạo ra một thế giới, khiến cho thế giới này càng lúc càng thật.

 

Không biết qua bao lâu, hắn cuối cùng thu hồi thần trí của mình, không lại tưởng tượng nữa, hắn sải bước từ trong Ngọc Kinh châu trở lại trên tế đàn.

 

Rất nhiều chúa sáng thế đều tiến lên cẩn thận quan sát, Tu Trọng kiểm tra càng cẩn thận hơn, chỉ thấy Tần Mục tưởng tượng ra Ngọc Kinh châu nhỏ hơn so với thánh vật của Tu Dân tộc rất nhiều, các phương diện đều tìm không được nửa khuyết điểm nhỏ nhặt nào, chẳng qua là Cổ Thần Ngọc Kinh Thành trong tưởng tượng của Tần Mục có phần không giống với Cổ Thần trong thánh vật của Tu Dân tộc.

 

Tu Trọng cười nói:

 

- Thánh Anh không hổ danh là Thánh Anh, mức độ tạo vật này đã là nhân vật đứng đầu trong các chúa sáng thế, cho dù tu vi thần thức có hơi kém một chút. Còn nữa, chính là hình thái của những Thần Ma này có chút vấn đề, tuy nhiên đây cũng là do kiến thức chưa đủ, không trách được Thánh Anh...

 

Hắn vừa mới nói tới đây, đột nhiên chỉ thấy những Cổ Thần trong Ngọc Kinh châu hoạt động, mỗi một vị Cổ Thần trong Ngọc Kinh Thành có động tác và thần thái không giống nhau, đại đạo phù văn trên người bọn họ cũng không giống nhau!

 

Không chỉ có như vậy, trong miệng mười sáu vị Cổ Thần đều đọc thầm, không ngờ là mười sáu loại ngôn ngữ khác nhau, ngôn ngữ khác nhau hợp cùng một chỗ, hình thành đạo âm cực lớn, từ trong hạt châu truyền đến có phần thần thánh nghiêm túc khác thường!

 

Theo đạo âm chấn động, tất cả phù văn hoa văn trong Ngọc Kinh châu, mặt trời mặt trăng sông núi sông hồ nước biển đều phóng ra ánh sáng, toàn bộ Ngọc Kinh châu dường như ngưng tụ một lực lượng chư thiên, tản ra chấn động kinh người!

 

Các vị tộc trưởng dọa cho giật mình, vội vàng lui về phía sau.

 

Tần Mục tưởng tượng ra Trong Ngọc Kinh châu này chiếu ra ánh sáng ở trong không gian phạm vi nghìn trượng. Trong Ngọc Kinh châu có hoa văn phù văn bắn ra, ở bên ngoài Ngọc Kinh châu này phóng ra một Ngọc Kinh châu khác với phạm vi nghìn trượng!

 

Chẳng qua bên trong chính là thực thể, bên ngoài chính là ảo ảnh.

 

Nhưng trong ảo ảnh cấu tạo trận pháp cũng có đầy đủ uy lực, mặt trời mặt trăng sông núi sông hồ nước biển đang không ngừng ngưng tụ lại, trở nên càng thêm thật, Ngọc Kinh Thành cũng nổi lên, các Thần Ma sừng sững, trong miệng vang lên các ngôn ngữ khác nhau.

 

Oong...

 

Ảo ảnh Ngọc Kinh châu chấn động, ánh sáng bắn ra, phóng đại lên gấp đôi, ở bên ngoài hai Ngọc Kinh châu hình thành Ngọc Kinh châu thứ ba to lớn hơn!

 

Mọi người xung quanh tế đàn đều bị bao chùm ở trong đó, si mê nhìn chư thiên thứ ba được phóng đại gấp 2 lần.

 

Oong...

 

Chư thiên thứ ba lại một lần nữa phóng, hình thành chư thiên thứ tư, tiếp theo là chư thiên thứ năm, chư thiên thứ sáu.

 

Sau khi Ngọc Kinh châu hình thành chư thiên thứ sáu, phóng ra ảo ảnh càng thêm ảm đạm, không có cách nào tiến hành phóng ra lần thứ sáu.

 

Tần Mục đứng ở trên tế đàn, thần nhãn thứ ba ở mi tâm chậm rãi khép kín, từng tầng chư thiên dần dần tiêu tan, cuối cùng Ngọc Kinh châu hóa thành một viên linh châu có kích thước chừng đầu ngón tay rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.

 

- Tu Trọng, thánh vật của Tu Dân tộc các ngươi cũng có thể làm như thế sao?

 

Tàm Nữ tộc trưởng Tử Lê hỏi.

 

Tu Trọng mờ mịt, lắc đầu, nói:

 

- Không thể.

 

Tần Mục giao Ngọc Kinh châu mình tưởng tượng ra cho hắn, nói:

 

- Các ngươi tưởng tượng Cổ Thần thiếu đi một chút phù văn, cho nên không có cách nào tạo ra hình chiếu chư thiên thứ hai, ta bổ sung thêm. Chỉ cần thần thức đủ cường đại, chư thiên thứ hai từ hình chiếu trong Ngọc Kinh châu đi ra cũng có thể biến thành sự thật. Thần thức của ta không mạnh, chỉ có thể tạo hình chiếu đến chư thiên thứ sáu. Tu Dân tộc rất lợi hại, Ngọc Kinh châu này ẩn chứa uy lực vô cùng kinh người!

 

Hắn không nhịn được tán thưởng một hồi, nói:

 

- Nếu không phải ta ở trên họa đạo, rèn, nghệ thuật, thuật số có thành tựu không nhỏ, thật sự không có khả năng quan sát tưởng tượng ra được! Tu Dân tộc, quả thật nổi bật!

 

Tu Trọng cẩn thận nâng Ngọc Kinh châu do hắn tưởng tượng ra, trong lòng mờ mịt vạn phần:

 

- Tu Dân tộc chúng ta tưởng tượng ra Ngọc Kinh châu, không có chức năng này...

 

Hắn vội vàng nói:

 

- Bổ sung phù văn Cổ Thần có thể có hình chiếu vô hạn sao?

 

Tần Mục lắc đầu, nói:

 

- Khi ta vừa mới tưởng tượng, bởi vì thời gian cấp bách, chỉ thôi diễn đến con số 18. Cũng chính là nói, Ngọc Kinh châu có thể phóng ra mười tám chư thiên. Sau mười tám chư thiên, sẽ bởi vì trên phương diện thuật số không đủ, sẽ dẫn đến hình chiếu xảy ra khác biệt càng lúc càng lớn, bởi vì khác biệt quá lớn chư thiên được chiếu ra sau đó sẽ không có đủ uy lực.

 

Tu Trọng ngẩn người một lát:

 

- Thuật số?

 

Tần Mục khẽ gật đầu:

 

- Thuật số. Chúa sáng thế tưởng tượng một vài thứ đơn giản, ví dụ như mặt gương, là không cần thuật số, nhưng thứ phức tạp giống như cấu tạo trận pháp, lại cần tới thuật số. Nếu như sử dụng thuật số đơn thuần, ta chế tạo không ra một hình cầu tinh khiết, nhưng tưởng tượng phối hợp với thuật số, lại có thể cho rèn ra vật thể có độ chặt chẽ nâng cao gấp mấy lần. Nếu như độ chặt chẽ cũng đủ cao, thần thức cũng đủ mạnh mẽ, lại có thể có hình chiếu xuống vô hạn!

 

Tu Trọng vẫn còn có chút không hiểu.

 

Tần Mục bất đắc dĩ, cô đơn lắc đầu, những chúa sáng thế không hiểu thuật số.

 

Chúa sáng thế gần như không có yêu cầu về thuật số, bởi vì bọn họ có thể tưởng tượng ra mặt gương hoàn mỹ nhất, tưởng tượng ra các loại hoa văn, cho nên không có phát triển ra thuật số.

 

Nhưng tưởng tượng cũng không phải là vạn năng, ở trên phương diện chi tiết cấu tạo tưởng tượng lại cần phải thuật số tới bổ sung.

 

Lãng Uyển Thần Vương cười nói:

 

- Nếu cửa thứ nhất thông qua, như vậy lại bắt đầu cửa thứ hai, thử thách thân thể. Cửa ải này đơn giản, chẳng qua là thân thể chiến đấu mà thôi, không dùng tới bất kỳ thần thức nào, chỉ dựa vào thân thể.

 

Lại có chín vị chúa sáng thế đi ra, thân thể to lớn giống như núi.

 

Trong lòng Tần Mục bỡ ngỡ, nhìn Tu Trọng, khẽ nói:

 

- Không có nguy hiểm sao?

 

Tu Trọng có lòng tin tràn đầy, nói:

 

- Đối với Thánh Anh sẽ không có nguy hiểm!

 

Tần Mục liếc nhìn về phía Thúc Quân, Thúc Quân dương dương đắc ý, kêu lên:

 

- Sử dụng ra phương pháp rèn thể thần thức ta dạy cho ngươi, bảo đám đánh bọn họ tè ra quần!

 

Tần Mục giận dữ, người này truyền thụ cho mình là Tam Viên Thượng Thức, căn bản không có từng truyền thụ phương pháp rèn thể!

 

Mỗi lần từ chỗ Thúc Quân lấy ra được một ít thần thức pháp môn, đều cần phải trao đổi với người này, bởi vậy pháp môn tu luyện thần thức của hắn đều không trọn vẹn không được đầy đủ.

 

Tần Mục lĩnh ngộ ra phương pháp rèn thể là từ Đại La Vô Thượng Thần Thức nhận được trong thần thức của Thái Đế, trong đó có lấy bản thân làm thế giới, thân chứa hai nghìn Cổ Thần.

 

Đại La Vô Thượng Thần Thức quả thật lợi hại, nhưng loại thuật rèn thể này hắn mới tu luyện trong thời gian ngắn ngủi, không biết có thể chống lại cùng chúa sáng thế thành niên hay không.

 

Tần Mục lấy lại bình tĩnh, khí tức ổn định, điều động thần thức, thần thức của hắn lập tức từ trong đầu tuôn ra chảy vào trong nhãn thần thứ ba, trải qua Thái Sơ Nguyên Thạch, hóa thành Đại La Thiên!

 

Thần thức của hắn ở trong Thái Sơ Nguyên Thạch bạo phát, ý nghĩ là Thiên Đình, đan điền là Nguyên Đô, Khí Hải là Quy Khư, Dũng Tuyền là U Đô, hai tay, hai chân là bốn tướng bốn cực lưng là ba mươi ba tầng trời.

 

Thần thức Thiên Đình sinh ra Cổ Thần Thiên Đế, Nguyên Đô sinh ra Địa Mẫu, Khí Hải sinh ra Đế Hậu tỷ muội, Dũng Tuyền sinh ra Thổ Bá, hai tay, hai chân sinh ra Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ, ba mươi ba tầng trời ở lưng diễn biến thành gần hai nghìn vị Cổ Thần!

 

Phách Thể Tam Đan Công của hắn phát động, lưới lớn thống nhất, chặt chẽ vô cùng, hình thành một càn khôn bên trong!

 

Ầm...

 

Một vị chúa sáng thế đánh tới một quyền, đánh cho không gian vỡ nát, tộc của chúa sáng thế mạnh nhất chính là thân thể cường đại, bọn họ lấy thần thức tưởng tượng thân thể của mình, nâng cao cơ năng thân thể, là chủng tộc thân thể mạnh nhất trong lịch sử!

 

Một quyền này đơn giản, không có thành tựu võ đạo, nhưng lại thể hiện ra hết trên phương diện lực lượng mạnh mẽ!

 

Hai chân của Tần Mục đứng ở trên tế đàn, vung quyền nghênh đón nắm đám giống như dãy núi của vị chúa sáng thế này, nắm đấm của hắn quá nhỏ.

 

Nhưng mà vào lúc này, tám vị chúa sáng thế khác cùng nhau vung quyền, từ các phương hướng khác nhau của tế đàn đồng thời đánh về phía Tần Mục!

 

Sắc mặt của Tần Mục thoáng biến đổi, thân thể lay động, hóa thành ba đầu sáu tay, nhưng sáu tay khó địch nổi chín quyền, hắn đỡ sáu quyền, hai quyền khác lại không đỡ được, bị hai nắm đấm thật lớn này một trái một phải kẹp ở giữa!

 

Còn có một vị chúa sáng thế từ trong không trung công kích tới, một quyền đánh xuống, còn chưa đi tới trên tế đàn.

 

Tiếng chấn động kịch liệt truyền đến, các chúa sáng thế xung quanh không đành lòng nhìn, loại cục diện này tất nhiên là máu me đầm đìa, Tần Mục bị nắm đấm của hai đại chúa sáng thế kẹp ở giữa, khẳng định giống như quả dưa hấu bị nghiền éo tới mức tương bắn ra bốn phía.

 

Nhưng, hai vị chúa sáng thế này lại thấy rõ ràng, nắm đấm của bọn họ căn bản không có chạm vào nhau, bị hai nắm đấm giống như đỉnh núi kẹp ở giữa, Tần Mục căn bản không có bị bọn họ đánh làm bánh thịt, mà lấy thân thể cứng rắn chống đỡ nắm đấm của bọn họ, thậm chí ngay cả mặt cũng chưa từng biến hình!

 

Tần Mục cũng ngẩn người.

 

- Đại La Vô Thượng Thần Thức của Thái Đế quả nhiên mạnh mẽ, thân thể của hắn so sánh với Cổ Thần Thiên Đế, chỉ sợ cũng hoàn toàn không kém hơn!

 

Tần Mục gào to một tiếng, lập tức phản kích, hai quyền đánh ra, hai vị chúa sáng thế này bay về phía sau, từ phía xa ngã xuống!

 

Một quyền của vị chúa sáng thế trong không trung này đánh tới, Tần Mục giống như cái đinh trực tiếp đứng ở trên tế đàn, tế đàn bị đập lún về phía trong lòng đất trăm trượng, nhưng hắn vẫn sừng sững bất động.

 

Tần Mục vung quyền đánh về phía trước, vị chúa sáng thế trong không trung phun ra máu tươi, bị một quyền của hắn đánh cho bay vào tầng mây, phun ra máu nhuộm đỏ cả mây trắng.

 

Sáu vị chúa sáng thế khác lắc mình một cái, tưởng tượng ra tám cánh tay, nắm đấm giống như cuồng phong mưa rào đánh xuống, những tiếng bịch bịch không ngừng vang lên bên tai, lại có âm thanh xương cốt vỡ nát truyền đến, mỗi một thân thể to lớn bay lên, ngã về phía sau!

 

Những chúa sáng thế thành niên ở giữa không trung, từng cánh tay nổ nát, sương máu tràn ngập.

 

Trên tế đàn, Tần Mục bỏ đi ba đầu sáu tay, khôi phục lại chân thân, hắn vẫn khoác áo choàng màu đỏ lớn ngồi xuống.

 

Lãng Uyển Thần Vương vỗ tay một cái, sai người nâng chín vị chúa sáng thế này xuống nghỉ tạm, những chúa sáng thế này mặc dù bị thương, nhưng cũng có thể lợi dụng thần trí của mình tưởng tượng, chữa trị thân thể, bởi vậy chút vết thương ấy cũng không tính là nặng.

 

Đây cũng là nguyên nhân Vô Ưu Hương vẫn cùng chúa sáng thế khai chiến, lại không thể chiếm được thượng phong, bởi vì những chúa sáng thế đánh thế nào cũng đánh không chết, chỉ cần thần thức còn, lại có thể phục hồi như cũ, tiếp tục chiến đấu.

 

Mãi đến khi thần tử U Đô Tần Phượng Thanh đến, trực tiếp nuốt trọn linh hồn của những chúa sáng thế, lúc này mới khiến cho chúa sáng thế bị hao tổn vô cùng nghiêm trọng, bởi vậy các chúa sáng thế của thế giới Bỉ Ngạn xem hài nhi kỳ quái đầu to này là kẻ địch lớn.

 

- Thần Vương, cửa thứ ba là gì?

 

Tinh thần Tần Mục chấn hưng, cười hỏi.

 

Lãng Uyển Thần Vương cười nói:

 

- Cửa thứ ba là thử thách thần thông thần thức.

 

Lại có chín vị chúa sáng thế tiến lên, ngồi xuống xung quanh tế đàn, hai mắt nhắm chặt, chỉ còn lại con mắt hình thoi dựng thẳng ở mi tâm.

 

Tần Mục nhíu mày, nhìn về phía Thúc Quân.

 

Liên quan tới thần thông thần thức, hắn biết được quả thật không nhiều!

 

Thúc Quân không có dạy qua hắn được bao nhiêu, trong thần thức của Thái Đế cũng không có thần thông thần thức hoàn chỉnh!

 

Tần Mục cắn răng, nhắm hai mắt lại, con mắt dựng thẳng của mi tâm mở ra, thầm nghĩ:

 

- Thần thông đều do con người sáng tạo ra, người khác có thể sáng tạo ra, ta cũng có thể sáng tạo ra! Nếu như vậy, lại tạm thời sáng tạo, cùng những chúa sáng thế phân cao thấp một lần!

 

Hắn âm thầm khích lệ mình:

 

- Ta là phách thể, ta có thể làm được!

 

Trong đó, mi tâm của một vị chúa sáng thế có ánh sáng chớp động, một con rồng vàng từ trong mi tâm của hắn bơi ra, nhe nanh múa vuốt, nuốt mây thả khói.

 

Trong lòng Tần Mục thoáng động:

 

- Vị chúa sáng thế này tưởng tượng ra chân long, cũng lấy nguyên khí xây dựng thành phù văn, hình thành thần thông hình rồng lại không có gì khác biệt? Nếu như ta lấy thần thức tới thay thế nguyên khí, có phải cũng có thể làm được hay không?

 

Tâm niệm hắn thoáng động, thần thức từ mi tâm tuôn ra, hóa thành một con rồng màu vàng lắc đầu lắc đuôi bơi ra khỏi mi tâm, lập tức bịch một tiếng ngã xuống đất.

 

- Ta tưởng tượng chính là rồng béo sao?

 

Trên trán của Tần Mục xuất hiện gân xanh, mỗi lần mình tưởng tượng ra rồng, thứ quan sát nghĩ ra được đều có mấy phần tương tự với Long Kỳ Lân.

 

Hắn lấy lại bình tĩnh, thay đổi tưởng tượng, tưởng tượng Cổ Thần chư thiên, từng vị Cổ Thần từ trong mi tâm của hắn đi ra, rất nhanh đứng đầy tế đàn.

 

Thúc Quân khẽ nói:

 

- Tiểu tử thối, thần thông thần thức không phải như thế...

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau