Trang trước Trang sau
Câu Chuyện Về Em > Chương 60: Ngoại Truyện 5: Bé Nha Của Nhà Họ Ôn
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Câu Chuyện Về Em

Chương 60: Ngoại Truyện 5: Bé Nha Của Nhà Họ Ôn

 
 
Ôn Tiểu Nha, chính là cháu gái mà cán bộ kỳ cựu về hưu Ôn Khác Ôn LãoTướng Quân đặc biệt yêu quý nhất, cũng là người nhỏ tuổi nhất trong nhàhọ Ôn. Người bạn nhỏ này được sinh ra sau khi Ôn Viễn kết hôn được hainăm, nhưng theo lời của người cha Ôn Hành Chi của cô bé cũng chính là Ôn tiên sinh vẫn cho là hơi sớm.

 

Trong hai năm này, tuy ông cụ Ônkhông gấp gáp lắm, nhưng mỗi nhìn thấy Ôn Hành Chi bình thản nhàn nhãhưởng thụ hạnh phúc thế giới của hai người liền giận đến nghiến răng,nhưng cũng không dám thúc giục, bởi vì ông đã sớm nắm rõ phản ứng củangười này rồi, càng thúc giục thì lại càng không làm. Người sốt ruột ởđây ngoài ông cụ ra còn có cả người nghiện làm mẹ Ôn Viễn, không riênggì vì chuyện cô thích trẻ con, mà còn là vì Ôn Hành Chi đã ngoài ba mươi rồi, cũng nên sớm có con.

 

Nhưng một mình cô gấp gáp như vậykhẳng định là không thể làm gì được, người nào đó từ trước đến giờ sovới cô vẫn khôn khéo hơn gấp trăm lần, cho nên cho dù sau khi cưới cuộcsống vợ chồng vẫn hài hòa khác thường, cô cũng không ngoài ý muốn trúngchiêu. Ôn Viễn cũng tự giác theo anh, cho đến năm ngoái, Ôn Viễn thấyngười không được thoải mái, nên đến bệnh viện kiểm tra, thì được thôngbáo rằng mình đã mang thai được năm tuần rồi.

 

May mắn mà ông trời ban cho cô lúc đó, cũng chính là người bạn nhỏ Ôn Tiểu Nha bây giờ, ông cụ Ôn không giấu nổi vui mừng. Ngày cô sinh, tuy là sinh mổ hơn nữa còn do bác sĩ nổi tiếng nhất, có kinh nghiệm nhất của bệnh viện tự mình chỉ đạo, mà ông cụ cũng vẫn không yên lòng, từ sớm đã nóng lòng cùng vớiHành Chi chờ ở bên ngoài phòng giải phẫu. Lần này hai người coi như đã ở chung trên một chiến tuyến, ở bên ngoài nhìn vào, thấy hai người đànông tuy dáng vẻ bất đồng nhưng đều khẩn trương đứng ngồi không yên làchuyện rất hiếm thấy. Có thể làm ảnh hưởng tâm tình của hai nhân vậtnày, người bạn nhỏ Ôn Tiểu Nha ngay từ lúc chưa ra đời đã được định làmột nhân vật quan trọng rồi.

 

Hôm ấy, vào cuối tháng mười hai, cũng là ngày lạnh nhất trong năm.

 

Ôn Hành Chi tan việc đang từ từ trở về nhà, bọn họ hiện tại vẫn ở trongcăn hộ Dịch Thủy, bởi vì điều kiện xung quanh so với vùng ngoại ô luôntốt hơn, cho nên từ sau khi có con bọn họ liền bắt đầu chuyển đến ở bênnày.

 

Thứ sáu tan tầm đường phố rất hay bị tắc, mắt thấy mấy conđường gần đó đang có hàng xe dài đang đỗ, Ôn Hành Chi liền ấn xi nhan,vòng qua đường nhỏ trở về nhà. Trên đường đi qua cửa hàng gà chiên nổitiếng, Ôn tiên sinh còn rất hăng hái xếp hàng mua về, vì Ôn Viễn vàngười bạn nhỏ đều thích ăn gà chiên.

 

Không thể không nói, sởthích của đứa bé này trên nhiều mặt đều rất giống Ôn Viễn. Nếu so sánhảnh chụp khi còn đi nhà trẻ của Ôn Viễn và người bạn nhỏ Ôn Nha, sẽ phát hiện Nha Nha khi lớn lên sẽ cực kỳ giống Ôn Viễn lúc còn bé, vì thế ÔnViễn không muốn kiêu ngạo cũng không được, liền để cho người bạn nhỏkiểu tóc giống y hệt kiểu tóc của cô khi còn bé. Cắt hết tóc của ngườibạn nhỏ đến mang tai, lại sửa tóc mái bằng ngang trán, nhìn qua trông ynhư cây nấm nhỏ vậy. Da của bé con cũng trắng như da của cô, mềm mềm vừa sờ vào có thể kéo ra nước được. Mặc dù vậy toàn thân cao thấp của ÔnTiểu Nha chỉ có đôi mắt là giống với Ôn Hành Chi nhất, con ngươi đen như mực không giống thâm thúy giống ba của mình, đen nhánh sáng ngời trôngvẫn đáng yêu hơn. Hơn nữa chuyện Ôn Tiểu Nha từ khi sinh ra thích làmnhất chính là cười khúc khích, đút vào miệng cô một miếng thịt, thì mắtcon bé liền khẽ cười cong cong nhưng vành trăng khuyết vậy. Nói đếnthịt, Ôn Tiểu Nha và Ôn Viễn đều cùng một thuộc tính, đó chính là thíchăn thịt. Từ lúc bắt đầu biết ăn thịt băm nhỏ, thì trong cơm của Ôn TiểuNha không thể thiếu được những thứ này.

 

Về đến nhà, Ôn Hành Chiliền đổi giày rồi đi thẳng vào trong bếp, bà Thành đang ở bên trong vộivàng nấu cơm tối, nhìn thấy anh về liền bảo thay quần áo rồi ra ăn cơm.Kể từ lúc Ôn Viễn sinh con xong, một năm thì có đến nửa năm bà Thànhsống thành phố T, dù sao mời người bên ngoài cũng không thể thân thiếtbằng người trong nhà. Ôn Hành Chi khẽ đáp ứng, nhưng chân vẫn không kìmđược mà đi vào phòng ăn.

 

Trong phòng ăn, Ôn Viễn đang cho ngườibạn nhỏ ăn cơm. Trước mặt có một cái chén nhỏ, bên trong là thịt bò màbà Thành cố ý băm nhỏ rồi hầm cách thủy, hầm trong thời gian dài, vừamềm lại ngon miệng. Người bạn nhỏ ngồi ở trên bàn ăn, mắt không chớp dõi theo miếng thịt bò, miệng ngoan ngoãn há ra, xung quanh miệng cũng bóng cả lên.

 

Ôn Viễn chỉ lo cho con ăn cơm, nên không nghe thấy tiếng bước chân của Ôn Hành Chi, cô để chén đũa xuống, xoa xoa bụng của người bạn nhỏ nói: "Không thể ăn nữa rồi, ăn nhiều sẽ không kịp tiêu hóa, dẫn đến đau bụng ."

 

Cô và người bạn nhỏ nhìn nhau, hình như đangtrưng cầu ý kiến của con bé, người bạn nhỏ hừ một tiếng, ra vẻ đồng ý,mắt lại cười lên cong cong. Ôn Viễn vừa muốn khen con gái, thì người bạn nhỏ liền chỉ vào cái chén nói: "Thịt, thịt."

 

Hoàn toàn nghekhông hiểu ý của mẹ mình, Ôn Viễn ngẫm nghĩ một lát, nhìn ánh mắt sángngời trong suốt, lại gắp một miếng thịt đưa đến trước miệng con bé.Người bạn nhỏ híp mắt cười thỏa mãn, Ôn Viễn cũng nhịn không được mà xoa xoa cái bụng nhỏ: “Mèo ham ăn, nhà chúng ta có Ôn Tiểu Nha là mèo nhỏtham ăn rồi."

 

Người bạn nhỏ cũng cảm thấy thật có lỗi, xấu hổ vùi mặt vào trong ngực Ôn Viễn, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Ôn Hành Chi,vội gọi: "Ba!"

 

Ôn Viễn lúc này mới nhìn thấy Ôn tiên sinh, gầntới cuối năm, Ôn Hành Chi cũng luôn bận rộn, hai ngày trước cô toàn ngủthiếp đi thì người này mới trở về, hôm nay sao lại nhìn thấy vào giờnày, Ôn Viễn còn cảm thấy ly kỳ đấy. Cô đưa mắt nhìn anh, phồng má không lên tiếng. Mà Ôn Tiểu Nha lại ôm lấy cổ của mẹ, nhìn về phía ba mìnhcười khúc khích.

 

Ôn Hành Chi đi tới trước mặt hai mẹ con, híp mắt nhìn vào mặt của bé con rồi nói với Ôn Viễn : "Anh mua cả gà chiên vềđấy, em và bà ăn trước đi, anh trông Tiểu Nha cho."

 

"Ai cần anhtrông chứ, trước kia cũng không thấy tích cực như vậy bao giờ." Ôn Viễnnghiêng người, nói với người bạn nhỏ Ôn Tiểu Nha: “Bảo bối, hôn ba mộtcái nào!"

 

Người bạn nhỏ Ôn Tiểu Nha nhoẻn miệng cười, sau đó bĩumôi đi thơm ba của mình. Ôn Hành Chi híp mắt nhìn cái miệng đầy dầu củacon gái, lại nhìn thấy vẻ mặt đầy hả hê của ai kia liền hiểu ra, mỉmcười ngồi thấp xuống, thừa dịp cô kêu đau liền đem người bạn nhỏ ôm lấy. sau đó liền đưa má đến gần cái miệng đang cong lên của người bạn nhỏ,vì vậy Ôn Hành Chi, Ôn tiên sinh liền vô cùng thản nhiên bình tĩnh đemmặt của mình làm... khăn giấy cho con gái.

 

[HOÀN TRUYỆN]

 

 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau