Trang trước Trang sau
Hôn Nhân Không Tình Yêu > Chương 57: Ngoại Truyện Về Cảnh Mạc Vũ
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Hôn Nhân Không Tình Yêu

Chương 57: Ngoại Truyện Về Cảnh Mạc Vũ

 
 
Action 1: Tuyết ở Washington

 

Ngày cô bỏ đi cũng là một ngày mùa đông, tuyết rơi đầy trời. Sau đó, mùa đông không đi qua, tuyết cũng không ngừng rơi...

 

Đêm Bình an (đêm ngày 24/12) tối mù mịt, Washington phủ một màu tuyết trắng xóa. Tiếng cười nói và nhạc Giáng sinh vui vẻ tràn ngập không gian. Tuyết bám trên cửa sổ và mái hiên thỉnh thoảng rơi xuống.

 

Cả buổi tối vùi đầu vào tập tài liệu dày cộp, đến lúc này anh mới day day huyệt thái dương rồi cầm cốc cà phê bên cạnh đưa lên miệng. Anh phát hiện trong cốc chỉ còn giọt cà phê cuối cùng, theo thành cốc rơi xuống.

 

Anh nâng cốc cà phê trống không một lúc lâu sau mới có thể kìm nén nỗi đau đột ngột tràn lên trong lồng ngực. Anh lại quên mất, cô không còn ở bên anh, sẽ không còn ai lặng lẽ rót đầy cốc cà phê nóng cho anh trong lúc anh chuyên tâm làm việc. Lúc bấy giờ, anh tưởng cà phê trong cốc uống mãi không cạn, giống như tình yêu của cô dành cho anh là vô tận.

 

Hóa ra, cốc cà phê cũng có ngày uống cạn, tình yêu của cô cũng có ngày kết thúc.

 

Đặt chiếc cốc xuống bàn, anh tiếp tục xem lài liệu. Thế nhưng, những hàng chữ tiếng Anh trên văn bản đột nhiên trở nên hỗn loạn, anh buồn bực đóng tập tài liệu, cởi áo đi vào nhà tắm.

 

Dòng nước xối xả gột rửa làn da mang lại cảm giác đau rát.

 

Dầu tắm có mùi cây cỏ lẫn mùi trà xanh dưới tác động của nước nóng dần dần lan tỏa khắp phòng tắm. Anh hít một hơi thật sâu, lặng lẽ ngửi mùi hương đó. Mùi dầu tắm rất thơm, rất giống mùi hương trong kí ức, chỉ là thiếu vị ngọt ngào đặc biệt.

 

Anh không nhớ rõ bao nhiêu năm trước, anh chỉ nhớ lúc đó cô vẫn là thiếu nữ tuổi vị thành niên nhưng đã mang vẻ đẹp lung linh, đôi mắt long lanh như hồ nước lúc nào cũng tràn ngập ý cười.

 

Một buổi tối, anh lê tấm thân mệt mỏi về nhà, cô đang ngồi trên sô fa xem ti vi. Hình như cô vừa tắm xong. Bộ váy ngủ vàng nhạt làm tôn lên khuôn mặt trái xoan yêu kiều, giống tia nắng ấm áp chiếu xuống biển sâu lạnh lẽo, xua tan sự hiu quạnh ở nơi sâu nhất trong trái tim con người.

 

Anh ngồi xuống cạnh cô, véo bờ má non mềm của cô. “Muộn như vậy rồi vẫn chưa ngủ? Em lại không nghe lời rồi.”

 

“Người ta đang đợi anh mà, đúng là đồ vô lương tâm!” cô trừng mắt với anh nhưng đôi đồng tử đen láy vẫn là ý cười phơi phới.

 

Một mùi hương ngọt ngào anh chưa từng ngửi thấy tỏa ra từ người cô khiến anh có cảm giác chếch choáng. Anh giơ tay kéo cô vào lòng, gí mũi vào cổ cô hít một hơi thật sâu. “Thơm quá, là mùi gì vậy?”

 

Cô cúi xuống ngửi ngửi cổ áo mình. “Dầu tắm em mới mua, anh thích mùi này à?”

 

Anh lại hít một hơi thật sâu rồi gật đầu. “Ừ, anh thích.”

 

Kể từ đó, trên người cô vĩnh viễn có mùi thơm này. Mùi hương quen thuộc đến mức không cần nhìn anh cũng biết là cô bên cạnh anh.

 

Sau khi ra đi, anh không còn ngửi thấy mùi hương đó nữa. Anh có cảm giác mình giống như một con nghiện không tìm ra thuốc phiện. Anh cho người đi mua tất cả các loại dầu tắm có trên thị trường, từ Chanek, Doir, La e... Các loại dầu tắm thuộc nhãn hiệu nổi tiếng anh đều ngửi qua nhưng không đúng loại cô thường dùng.

 

Anh còn tự mình đi siêu thị và trung tâm thương mại tìm kiếm nhưng vẫn không tìm ra mùi hương trên cơ thể cô.

 

Lúc này anh mới hiểu tại sao tình yêu của cô lại khô cạn. Cô có thể vì một câu anh tùy tiện nói ra “anh thích” mà hết ngày này qua ngày khác, hết năm này qua năm khác chỉ dùng một loại dầu tắm, trong khi anh chưa từng chú ý đến nhãn hiệu của nó.

 

Không phải anh không yêu cô. Chỉ là trong mối quan hệ tình cảm bất bình đẳng này, cô và anh giống như lửa và băng. Ngọn lửa của cô đã lụi tàn nhưng đổi lại là sự tan chảy của anh. Cô nói cô đã thua, thật ra không có ai thua, ai thắng, vì cả hai đều thương tích đầy mình.

 

Sau đó một ngày, anh vô tình ngửi thấy mùi hương đó trên đường. Anh đi tìm suốt hai con phố. Cuối cùng, một cô gái người Trung Quốc xa lạ nói cho anh biết, đó là nhãn hiệu dầu tắm của Trung Quốc, có mùi cam thảo và trà xanh, một chai chưa đến mười nhân dân tệ.

 

***

 

Tắm xong, anh mặc áo choàng tắm rồi ngồi xuống sofa.

 

Mùi hương trên người vẫn chưa bay hết, anh mơ hồ cảm thấy cô vẫn đang ở bên cạnh mình. Giống một đêm anh hoàn toàn đánh mất lý trí, ra sức chiếm đoạt cô. Sau trận kích tình, cô yên lặng nằm trên sofa, gối đầu lên đùi anh, để mặc anh sấy khô mái tóc dài của cô.

 

Sau đó, cô từ từ tìm vào giấc ngủ. Cô đã khóc trong giấc mơ, giọt nước mắt nóng hổi của cô chảy xuống đầu gối anh.

 

Anh biết cô rơi lệ vì mình. Anh muốn giúp cô thổi khô nước mắt, nhưng anh càng thổi, mắt cô càng đẫm lệ.

 

Trong lòng đột nhiên rung động, anh nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt cô. Nước mắt thấm vào đầu lưỡi anh, có vị đắng chát và một nỗi bi thương không thể nói thành lời.

 

Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, bế cô lên giường, nằm xuống ôm cô.

 

Kể từ đêm hôm đó, anh thực sự coi cô là một người phụ nữ, người phụ nữ của anh.

 

Hoa tuyết lóng lánh bay khắp không trung. Căn phòng trống không càng trở nên lạnh lẽo trong đêm Bình an.

 

Anh châm một điếu thuốc.

 

Đốm lửa trên đầu ngón tay chập chờn. anh hít một hơi thật sâu để điếu thuốc làm tê liệt sự đau đớn trong từng tế bào thần kinh trên người anh.

 

Điện thoại di động đổ chuông. Anh bắt máy, đầu kia vọng lên tiếng Anh kiểu Mỹ rất chuẩn của Ngô Khâu: “Anh họ, ra ngoài chơi đi! Đêm nay là đêm “Christmas baby”, đảm bảo anh sẽ có một đêm Bình an cả đời khó quên”.

 

Anh trả lời bằng một giọng lãnh đạm: “Anh không có hứng thú với con gái Mỹ, mọi người cứ chơi đi.”

 

“Có cả gái Châu Á, mỹ nhân Hàn Quốc...”

 

“Khỏi, anh không đi đâu, tài liệu của chú hai đưa, anh vẫn chưa xem xong.”

 

Nghe giọng nói không chút hứng thú của anh, Ngô Khâu không bắt ép, hậm hực tắt điện thoại.

 

Anh tắt điếu thuốc, quay về thư phòng, mở tài liệu vừa nãy, tiếp tục nghiên cứu.

 

Mấy tháng nay, người của Ngô gia đã hiểu quá rõ năng lực của anh, thế nhưng không ai biết, anh phải nỗ lực như thế nào trong những đêm cô tịch.

 

Cô nói: “Cảnh Mạc Vũ! Đợi đến ngày có bản lĩnh đòi về, anh hãy đến nói với tôi câu này.”

 

Câu nói của cô đến bây giờ vãn cứ như cây kim cắm vào trái tim anh, thường xuyên nhắc nhở anh: đợi đến ngày anh có năng lực, anh nhất định sẽ đến trước mặt cô, đòi lại tình yêu, tình thân và cả sự tôn nghiêm mà anh đã đánh mất.

 

Chắc chắn sẽ có ngày, anh xin thề là như vậy.

 

Action 2: Đêm Giáng sinh

 

Washington, nước Mỹ.

 

Đêm Giáng sinh, cả thành phố phủ một màu tuyết trắng, chìm trong không khí tưng bừng, nhộn nhịp, suốt đêm không ngủ. Anh ngồi một mình trong một quán cà phê nhỏ, nghe nhạc Giáng sinh, hít mùi vị cà phê.

 

Hôm nay, anh đã ngồi ở quán cà phê này một ngày, uống không biết bao nhiêu cốc cà phê, không phải vì mùi vị cà phê đặc biệt, chỉ là nhân viên phục vụ ở đây sẽ liên tục rót cà phê cho khách. Chỉ cần ly cà phê của khách uống trống không, nhân viên sẽ tự động đi đến đấy rót đầy.

 

Vì vậy, anh mới quên cả chuyện rời đi.

 

Một bé gái tóc đen, mắt đen đi qua cửa sổ đọng đầy tuyết, dường như thấy hình bóng anh, cô bé ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn anh. Gương mắt trắng trẻo, mái tóc tơ mềm, bàn tay nhỏ nhắn, mũm mĩm của bé gái lập tức chạm vào nơi mềm mại nhất ở tận sâu trái tim anh.

 

Không gian như lùi về hai mươi năm trước, anh đứng ngoài cửa phòng học của một trường mẫu giáo ở thành phố A. Bên trong lớp học, đám trẻ nô đùa ầm ĩ, cô ngồi một mình, yên lặng ở trong góc. Cô cúi thấp đầu, mái tóc mềm mại che khuất khuôn mặt.

 

Anh đi vào trong, khẽ vén mái tóc cô. “Ngôn Ngôn, em sao vậy? Bạn nào bắt nạt em phải không?”

 

Cô nhướng mày, đôi mắt to tròn ngấn nước.

 

“Anh, tại sao các bạn đều có mẹ, còn em không có? Hay là mẹ không cần em nữa? Tại sao mẹ lại bỏ rơi em?”

 

Lúc đó anh mới chín tuổi, lần đầu tiên nếm trải cảm giác đau thắt ruột gan. “Ngôn Ngôn, không phải mẹ không cần em, mà mẹ đi đến một nơi rất xa. Trước khi đi, mẹ còn nắm chặt tay em, nói không nỡ rời xa em, nhưng mẹ không thể không đi...”

 

Cô chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu. “Mẹ chết rồi đúng không anh? Giống chú Lưu ấy, một khi nhắm mắt, không bao giờ có thể mở ra...”

 

“Đúng vậy.”

 

Cô lại cụp mí mắt, bàn tay nhỏ bé nắm chặt gấu váy. Anh tưởng cô sẽ khóc nhưng cô không hề rơi nước mắt. Lúc cô ngẩng đầu, hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, giọt lệ như hạt thủy tinh vẫn đọng lại trên viền mắt đỏ ửng. Cô không để nước mắt chảy xuống. “Thế anh có rời xa em không?”

 

Anh cảm thấy hàm răng của cô không phải dày vò đôi môi cô mà là trái tim anh.

 

Anh dang hai tay, ôm chặt cơ thể mềm mại của cô, từ tốn trả lời: “Anh sẽ không rời xa em, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh Ngôn Ngôn...”

 

Lúc đó, anh không hiểu hai từ “mãi mãi” có ý nghĩa như thế nào, càng chưa từng nghĩ hai từ “mãi mãi” đã trở thành tâm nguyện không thể thay thế trong lòng cô gái nhỏ.

 

Cô luôn tin tưởng vào lời hứa “mãi mãi” của anh. Cô luôn chờ đợi lời hứa “mãi mãi” của anh. Vậy mà anh lại dứt khoát từ chối khi cô lấy hết dũng khí bày tỏ tình cảm với anh.

 

Cô phải đấu tranh tư tưởng rất lâu mới có dũng khí đứng trước mặt anh trai cô, nói câu đó: “Người em yêu chính là anh!”

 

Thế nhưng anh không những không cự tuyệt mà còn hết lần này đến lần khác chứng minh cho cô thấy, anh chỉ coi cô là em gái, anh không thể yêu cô. Anh tưởng làm vậy là tốt cho cô. Thái độ lạnh lùng của anh đối với tình yêu đã khiến biết bao người con gái bị tổn thương, anh sợ sẽ làm tổn thương cô...

 

Cho đến khi cô tin lời anh, chấp nhận buông tay, cho đến khi cô thản nhiên nói: “Em không cần anh nữa, anh đi đi...”

 

Lúc đó, anh mới hoảng hốt nhận ra, không một người anh trai nào có thể mãi mãi ở bên cạnh em gái của mình, chỉ có một người đàn ông mới có thể vĩnh viễn ở bên cạnh người phụ nữ của anh ta. Trong hai mươi năm cuộc đời, không một cô gái nào đủ khả năng làm tan chảy trái tim băng giá của anh, cũng không phải vì anh sinh ra đã lạnh lùng, mà vì trái tim anh đã bị một người con gái chiếm trọn từ lâu.

 

Kể từ lúc thốt ra lời hứa “mãi mãi”, từ đáy lòng anh đã thích cô, muốn bảo vệ cô, không muốn cô bị tổn thương. Có lẽ đó không hẳn là tình yêu nam nữ thuần túy nhưng cũng không phải là tình cảm anh em.

 

Điều bi ai trong cuộc đời không phải là sau khi đánh mất cô mới hối hận, mà lúc anh trân trọng cô hơn cả tính mạng của mình, anh lại không hề phát hiện ra điều đó, vì vậy cô cũng không biết...

 

Điện thoại di động đổ chuông, là mẹ anh gọi điện giục anh về nhà ăn cơm. Lúc này anh mới nhớ ra, lễ Giáng sinh là đêm đoàn tụ quan trọng nhất của người Mỹ, người nhà đã đợi anh rất lâu.

 

Nhét tờ một trăm đô la Mỹ vào tay cô nhân viên phục vụ chuẩn bị rót café ình, anh nói không cần trả lại tiền thừa rồi lập tức lao vào cơn giá lạnh.

 

Đạp chân trên lớp tuyết mỏng, anh bỗng thấy căm ghét đất nước này, căm ghét khí hậu Washington, bởi thời tiết giá lạnh sẽ khiến anh nhớ bàn tay ấm áp nhất.

 

Trong đêm tuyết rơi, cô lạnh đến mức toàn thân run rẩy nhưng vẫn nắm chặt hai tay anh, đưa lên miệng thổi phù phù. “Anh có lạnh không?”

 

Anh lắc đầu, mở vạt áo, ôm cả người cô vào lòng.

 

Lúc đó, dù trời giá rét đến mấy, anh cũng không cảm thấy lạnh.

 

Có những tình yêu, lúc thì sôi nổi, thề gắn bó keo sơn nhưng đến lúc hạ màn thì trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm là trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu.

 

Có những tình yêu, lúc yêu hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa, dù không chạm vào cũng cảm thấy nhói buốt trong lòng.

 

Anh sẽ không vĩnh viễn ở lại mảnh đất Washington lạnh lẽo này. Rồi sẽ có ngày anh quay về, quay về tìm lại cảm giác ấm áp trong trái tim anh.

 

Ngoại truyện

 

Tình yêu chân thành

 

Action 1: Về nhà

 

Lúc tờ mờ sáng, cả thành phố chìm trong giấc ngủ say, không một tiếng động. Cơn gió đêm hiu quạnh bắt được một người đàn ông đang về nhà, cố hết sức để chui vào người anh, như muốn hút một chút hơi ấm.

 

Cảnh Mạc Vũ kéo chặt vạt áo khoác nhưng cũng không thể ngăn cản nhiệt độ cơ thể bị gió lạnh cuốn đi. Nhưng nghĩ đến việc sắp được ôm người phụ nữ ấm áp ấy ở trên giường, gió lạnh đến mức nào cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đang cháy hừng hực trong tim anh.

 

Cảnh Mạc Vũ âm thầm vào nhà. Tuy mệt mỏi đến mức đầu óc hỗn loạn, anh vẫn vào phòng tắm trước, gột rửa khí lạnh trên người rồi mới lặng lẽ lên tầng trên.

 

Đẩy cửa phòng trẻ sơ sinh, nhờ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, anh yên lặng ngắm nhìn em bé đang ngủ say trên giường.

 

Gương mặt trắng nõn, múp míp, hơi thở nhè nhẹ, ngón cái ngậm trong miệng, cái miệng nhỏ không ngừng mút chụt chụt.

 

“Con giống hệt mẹ con lúc nhỏ.” Cảnh Mạc Vũ mỉm cười, rút ngón tay ra khỏi miệng con trai, bỏ vào trong chăn rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.

 

Về phòng ngủ, anh dễ dàng đi đến bên giường, chui vào chăn, nằm xuống dù trong phòng không có ánh sáng. Anh còn chưa nằm tử tế, thân hình mềm mại, ấm áp ở bên cạnh không hề cự tuyệt cơ thể giá lạnh của anh, xoay người áp sát vào anh. Cô không hỏi anh tại sao về muộn, bởi cô đã biết nguyên nhân.

 

Cảnh Mạc Vũ lặng lẽ nhắm mắt. Anh còn nhớ đến đêm đầu tiên anh và cô ôm nhau ngủ như thế này, đó là đêm thứ ba sau khi họ kết hôn. Lúc bấy giờ, anh đang chìm vào giấc ngủ, cô âm thầm áp sát vào người anh. Cơ thể ấm áp, mùi hương dìu dịu của cô đột nhiên mang lại cho anh cảm giác đặc biệt. Tối hôm đó, anh không hề chợp mắt. Anh cho rằng, hằng ngày được ôm người phụ nữ này qua đêm dài dằng dặc, dù bị mất ngủ cũng không đến nỗi khó chịu.

 

Action 2: Baby đính ước

 

Một ngày nọ, ông bố chỉ hận không thể hái được mặt trăng trên trời xuống để làm đồ chơi cho con trai. Tâm trạng của anh rất tốt, anh bế con trai, hôn lên gương mặt tròn xoe của cậu bé. “Nghe nói bây giờ tỷ lệ nam nữ mất cân đối nghiêm trọng, hai mươi năm sau đàn ông tìm vợ rất khó. Vì vậy, ba sẽ kiếm trước cho con một cô vợ xinh đẹp...”

 

Bà mẹ nào đó vội vàng giằng lấy con trai, lên tiếng phản đối con trai bị mất quyền tự do yêu đương: “Bây giờ là thời đại nào rồi mà anh còn bày trò đính ước từ nhỏ? Anh rảnh thì làm việc nghiêm chỉnh đi, có được không?”

 

“Anh cũng chỉ là đề phòng bất trắc. Hơn nữa, con gái của Dương Lam Hàng rất đáng yêu. Nếu nhìn thấy, chắc chắn em sẽ thích...”

 

“Thật không?” Nghĩ đến khí chất phi phàm của giáo sư nào đó, đôi mắt bà mẹ nào đó sáng rực, con gái của vị giáo sư kia, không cần nhìn cũng biết rất đáng yêu.

 

“Ngôn Ngôn, em đi đâu thế?”

 

“Nói miệng không ăn thua, em phải đi tìm tín vật mới được!”

 

Hết
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau