Trang trước Trang sau
Hạnh Phúc Cuối Trời Xa > Chương 39: Ngày Trở Về …
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Hạnh Phúc Cuối Trời Xa

Chương 39: Ngày Trở Về …

 
 
Vậy là đã 4 năm trôi qua, kể từ ngày Vũ rời xa mảnh đất Sài Gòn đầy thânthương. Ở Nga, cậu gặp qua nhiều con người, cũng có nhiều việc xảy ra và cũng nhận được rất nhiều bài học rất quý giá. Hôm nay cậu sẽ trở vềViệt Nam, lại về với đất mẹ thanh bình, về với mảnh đất trải dài hìnhchữ S và vẫn sâu trong lòng cậu là một ngôi nhà đầy thân thương và ấm áp tình gia đình. Tuy nhiên, vốn dĩ cậu trông mong đến ngày về cũng là vìmột người, vì một hình bóng nhớ nhung trong 4 năm qua … Không biết bâygiờ anh sống ra sao ? Không biết bây giờ anh còn nhận ra cậu hay chỉ làngười dưng qua đường ? …

 

Chiếc máy bay đã từ từ hạ cánh, đáp xuốngsân bay Tân Sơn Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh, bao năm qua vẫn vậy, vẫn đông người qua kẻ lại như ngày nào. Ôi ! Chính đây, cái cảm giác thânthương mà ấm áp của những tia nắng ngày xuân, chính cái hương vị của quê hương lại khiến người ta bâng khuân nhiều cảm xúc. Vũ và Lâm bước theohành lang đi vào trong, dạo mắt vài vòng thì đã thấy bà Ngân cùng vớiông Thanh đứng đợi sẵn. Không suy nghĩ gì nữa, cậu vội chạy đến ôm chặtlấy hai người, trong miệng thỏ thẻ:

 

- Ba ! Mẹ ! Con đã về rồi …

 

-Con trai của mẹ về rồi, con vẫn khỏe mạnh là tốt rồi…. – bà Ngân ôm chầm lấy cậu, mắt hơi rươm rướm nước mắt, ôm cái hình hài máu mủ mang nặngđẻ đau xa cách bao nhiêu năm nay lại trở về khiến không tài nào cầm nỗinước mắt.

 

- Con về mạnh khỏe là được rồi, Lâm cũng khỏe chứ con ? – ông xoa xoa đầu Vũ rồi nhìn sang Lâm.

 

- Vâng ạ, ba mẹ vẫn khỏe chứ ạ ?

 

- Khỏe ! khỏe hết ! Chúng ta về nàh thôi. – bà Ngân nhìn Lâm rồi nở mộtnụ cười thật tươi với anh, tay vẫn lau lau vài giọt nước mắt.

 

Cả bốn người cùng nhau ra xe, chiếc xe lăn bánh đi về nhà. Hôm nay Sài Gòn đãthay đổi nhiều quá, từng dãy nhà cao tầng mọc lên, hoa ven đường đượctrang trí đẹp đẽ khoe đủ sắc màu có khi còn lung linh hơn những ngàyxưa, tuy nhiên một cái không hề thay đổi đó chính là sự tấp nập, nhộnnhịp của nơi đây. Những dòng người hối hả, những tiếng xe cộ inh ỏi lạithấy thân thương vô cùng. Từng cơn gió hây hây, thổi qua khung cửa kínhkhiến cậu thấy nhẹ nhỏm, thanh khiết vô cùng. Đã lâu lắm rồi chưa nhậnđược sự yên bình và dịu nhẹ như lúc này, chưa bao giờ lại thấy ấm áplòng người như bây giờ …

 

Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà thânthuộc, 4 năm trôi qua, có những thứ đổi mới tuy nhiên nơi đây vẫn nhưngày nào, vẫn là nơi lí tưởng nhất đối với mỗi người. Hàng hoa hồng đỏrộ, nở hoa khoe sắc trong nắng. Vũ chỉ nhìn chúng hồi lát rồi bước chânlên phòng. Cậu nằm dài xuống chiếc giường êm ái, mắt lơ đãng nhìn rangoài cửa sổ bất chợt thấy một tấm hình giữa cậu và Huy. Rốt cuộc anh là gì sao cứ đeo bám trong tâm trí cậu, rốt cuộc anh là chi mà cứ theo cậu trong mấy năm nay ? Rốt cuộc là anh còn thương cậu hay chỉ coi cậu làmột quá khứ sai lầm ? … Cậu suy nghĩ một chặp rồi dần đi vào trong giấcngủ say sưa.

 

Thiên hạ suy cho cùng cũng khốn đốn vì một chữ tình. Sầu não cùng vì tình, buồn khổ cũng vì tình … Ai cho xa cách để nhớ nhungvương vào từng cơn gió, xót xa cho từng cánh hoa tàn, đơn lạnh dưới mộtvầng trăng lẽ bóng để rồi còn hiu quạnh hơn trong đêm tuyết giữa trờiđông rét buốc.

 

Thế mới biết rằng, thời gian có để lại dấu ấn tại nơi đâu trên cõi đời này thì đều có những kẻ si tình, những người đa sầu đa cảm, những người khổ tâm vì tình để rồi viết lên những giai điệu mà đến ngàn năm sau vẫn có người đồng điệu say mê. Bởi nhân gian này, không ai cắt nghĩa được chữ tình, để rồi Lý Mạc Sầu phải thốt lên đầy trăn trở: “ Hỡi thế gian tình ái là chi ? Mà đôi lứa thề nguyền sống chết ?”

 

Đã hơn 4h chiều, từng cơn gió nhẹ thổi vào căn phòng rộng rãi. Gió len lỏi vào tâm trí của kẻ đang say ngủ kia khiến hắn tỉnh giấc mộng đẹp. Vũbật người ngồi dậy, như một thói quen, cậu đi ra phía ban công, ngồi đóngắm vài cây hoa đang lao xao trong gió nhẹ. Trên nền bầu xanh xanh lànhững đám mây trắng bồng bềnh đang trôi nhẹ nhàng. Tất cả như chậm lại,khiến người ta có thể cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập của contim hay là từng cánh hoa bay, từng nốt nhạc đang du dương hòa bỗng. Cậucòn nhớ một câu nói rất hay trong tập tiểu thuyết “ Hôm nay tôi thấttình” đã có câu: “ Suốt một đời, tôi thương họ nhiều hơn một chữ thương.Suốt một đời, chỉ dám mong họ mãi thương tôi đủ bằng một chữ thương.”Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta lại lướt qua nhau, phải chăng tavới người có tiền duyên kiếp trước. Một chữ duyên, hai chữ nợ, ba chữtình, vốn dĩ có duyên mới có nợ, mà có nợ mới yêu nhau. Cho dù là nơinào đi chăng nữa, miễn rằng tình cũ chưa phai, lòng người chưa dứt thìcó chết vẫn trở về bên nhau …

 

“ Chỉ trăng xuân vẫn đa tình

 

Vì người ly biệt mọi cành hoa rơi.”

 

Hay chăng:

 

“ Thà chẳng biết đền thành nghiêng nước đổ.

 

Bởi nhân gian thật khó trùng phùng.”

 

Vũ bước xuống nhà, đi bộ ra khoảng sân rộng. Ở đây có mộ ao cá nhỏ, nhìnnhững chú cá bơi lội tung tăng thấy vậy mà tự do biết bao. “ Vì sao cálại thích nước nhỉ ? Chắc có lẽ vì xung quanh nó toàn là nước, cá có thể mặt sức rơi lệ mà không ai biết được rằng nó đang khóc …” Cậu chỉ cườinhạt rồi ra ngoài đi dạo. Trời đã dịu nắng đi hẳn, thay vào những tianắng đó là những cơn gió nhè nhẹ khiến lòng người vô cùng thanh mát. Này gió là tiếng lá rơi chao nghiêng rất khẻ, này là tiếng hiu hiu của mộtchiều tà yên ả, hay là tiếng gió than khóc trong một đêm mưa tầm tã.Cung đàn lạnh tê đến muôn chiều !

 

“ Gió len qua ru sầu vang điệp khúc

 

Dư âm còn vọng tiếng gió chơi vơi.”

 

Thế mới thấy, nhân tình thế thái chẳng ai có thể tỏ tường thấu triệt?

 

Vũ đi lòng vòng qua hàng ghế đá trong công viên, đi qua những hàng hoađang ủ rủ, chỉ mong tìm lại một gì đó kỉ niệm, chỉ mong tìm lại một thứgì thân quen, hay quan trọng hơn là muốn thấy một bóng hình quen thuộc …

 

Hiện tại đã hơn 5h chiều, những ánh chiều tà đang le lói đằng tâyvà có vẻ như đang vẫy chào tạm biệt vì một ngày đã sắp kết thúc. Vũ chợt quay về nhà, trong lòng cậu lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Cậu điqua một con hẻm vắng người, không một tiếng động, không một bóng ngườilại khiến cậu cảm thấy ớn lạnh đến thấu xương tủy. Lấy hết sức bìnhtĩnh, cậu đi thật nhẹ nhàng từ tốn qua con hẻm đó đột nhiên có một đámthanh niên chặn đường, ngay cả việc thoái lui cũng chặn cả. Có khoảngchừng 5, 6 người gì đó, dáng vẻ lại giống côn đồ không phải hạng tốtlành gì cả. Cậu đưa mắt nhìn sơ qua rồi hỏi:

 

- Mấy người làm gì vậy ? Né đường ra !

 

- Em trai, cần gì nóng vội đến thế ! Bọn anh chỉ cần ít tiền tiêu xài thôi mà. – một tên nói.

 

- Tôi không có tiền.

 

- Nhìn dáng vẻ của em trai thì giống con nhà giàu, sao không có tiền cho được ? – tên đó lại dở giọng hách dịch.

 

- …. – Vũ không nói gì cả, chỉ đưa tay đánh hắn vài cái khiến tên đó ngã lăn ra đất. Hắn giận đến đỏ mặt quát lớn:

 

- Tụi bây xông lên hết cho tao ! Đánh cho nó chết. – những tên kia lạinháo nhào vô ức hiếp một người. Cho dù là học võ đi chăng nữa, thì việcmột người đánh trả 5 đến 6 người là quá bất lợi. Những cú đánh như trờigiáng, những cái đỡ rồi đáp trả cứ như một bộ phim hỗn độn. Sau dăm mười phút chống cự yếu ớt, cậu đành phải hứng chịu đòn. Bỗng nhiên những cái đánh đó dừng lại, thay vào là những tiếng rên la thảm thiết, Vũ chỉ hehé mắt nhìn, thấy một chàng trai khoảng hai mươi hai tuổi, dáng ngườicao lớn, dáng vẻ này tự dưng cảm thấy quen thuộc làm sao. Những tên kiavội vã chạy đi, người thanh niên lại quay sang cậu, một giọng nói ấm ápvang lên:

 

- Này cậu có sao không ? – chàng trai đưa bàn tay đỡ cậu.

 

- Không … không sao cả. – cậu đứng dậy nhưng chỉ cúi đầu lau những vết bẩn trên người.

 

- Cậu … cậu … cậu là …. ??? – bỗng nhiên anh ta lại ấp úng.

 

- Sao vậy ? …. Ơ … anh … anh – cậu dần ngước nhìn anh, hai mắt mở ra thật to, nhìn thật rõ. Chính khuôn mặt này, chính giọng nói này, chính vócdáng này, đã quá đỗi quen thuộc … Chẳng phải là anh đó sao, chẳng phảilà người cậu mong đợi nhớ thương đấy sao ? Nhưng bây giờ tự dưng nướcmắt cậu cứ rơi hoài thế, chẳng phải là cố nhân của 4 năm về trước đâysao ?

 

- Vũ ! Vũ ! Em đã đi đâu trong 4 năm qua, anh nhớ em, rất nhớem !!! Anh xin lỗi, chỉ xin em, cho anh cơ hội cuối cùng … Rằng anh mãimãi yêu em, chỉ mình em. Không … em không được phép đi nữa !!! Cả đờianh chỉ hối tiếc một điều là để mất em ! Chỉ duy nhất đó thôi, anh cầuxin em đấy. – những lời nói phát ra tận đáy lòng, những từ những chữđược anh phát ra ấm áp lạ thường. Cố nhân … vẫn nhớ cậu, vẫn yêu cậu như ngày nào. Huy ôm chặt lấy cậu, chỉ mong sao cậu không rời xa anh lầnnào nữa … Chỉ bấy nhiêu thôi ….

 

- Anh … anh … anh buông tôi ra. – cậu vùng mình né tránh cái ôm đó.

 

- Anh xin lỗi em … Xin em cho anh một cơ hội ! Xin em chỉ một lần mà thôi !!!

 

- Được ! Anh muốn có cơ hội chứ gì ? Tôi sẽ cho anh cơ hội cuối cùng.Trong 15 phút, tôi sẽ đến một nơi, chỉ cần anh tìm được tôi. Xem như cảđời này tôi sẽ là của anh … mãi mãi !

 

- Được ! Anh nhất định sẽ không để mất em lần nào nữa !

 

Chap 40: Hạnh Phúc cuối trời xa …

 

Câu nói vừa dứt, Vũ đã chạy vút đi mất, không biết rằng cậu sẽ đi đâu,không biết rằng cơ hội của anh lúc này có được trọn vẹn. Chỉ đành khiếncho hết thảy tùy duyên … Chỉ cần thứ gì nên nắm giữ thì cứ nắm giữ chothật chặt. Tìm một bóng hình thiên biến vạn hóa trong cõi hồng trần nàylà sự khó khăn vô cùng. Mong rằng tay nắm chặt tay, đi đến cuối kiếpngười thì chẳng gì hối tiếc nữa. Huy nguyện đem tất cả để đánh đổi lấyngười mình yêu thương, nguyện cùng người tay trong tay sống một cuộcsống bình yên vui vẻ ! Thế là đủ rồi !

 

Đã trôi qua 15 phút, Huy laonhanh trong ánh chiều tà huy hoàng vội tìm một bóng hình quen thuộc. Anh đến nhiều nơi khác nhau, anh tìm nhiều địa điểm, những nơi hai ngườitừng đến, những nơi hai người đã đi qua, đã có kỉ niệm đẹp đẽ vô cùng …Rốt cuộc là cậu ở đâu, rốt cuộc là ở đâu cơ chứ ? Mồ hôi trên người anhnhễ nhại, đầu tóc rối bù, chiếc áo đã lấm những vệt đất bụi, cho dù làtìm đến chân trời góc bể, dù đánh đổi cả mạng sống thì cũng phải tìm …chỉ để nói lời yêu với họ mà thôi !!!

 

Trần Hoàng Vũ, đang đứng lẽ loi trên một đồng cỏ xanh mướt, đây là nơi anh đã đưa cậu đến, nơi khiếncậu thấy nhẹ nhàng và yên bình vô cùng. Và đây cũng là nơi đã xuất hiệntrong giấc mơ cậu đến khắc sâu tâm trí. Vũ đứng nhìn ánh chiều tà đangdần lặng xuống ở chân trời xa, chỉ thấy đỏ cả một vòm trời. Nước mắt cậu khẽ rơi, từng giọt long lanh đến lạ thường. Rốt cuộc là anh đã bỏ cuộchay chưa ? Chẳng phải người xưa vẫn còn đó sao, chẳng phải tình cũ cònđó hay sao ? Ôi ! Mới xót xa đau thương bi thảm làm sao ? Thật khổ thâncho một kẻ si tình … Sống vì tình, đau vì tình, khổ cũng chỉ vì một chữtình …

 

Gió thổi mang ít hơi lạnh, những ngọn cỏ nhấp nhô như cơn sóng nhẹ nhàng. Vũ đứng đó, vẫn chờ một hình bóng, chỉ để thấy họ mà thôi …Bỗng nhiên đằng sau có một cái ôm ấm áp, cậu cười trong nước mắt ngậptràn, nụ cười tựa như nụ hồng mới nở, như ánh trăng non cong cong đangtỏa sáng hạnh phúc. Anh bỗng thỏ thẻ bên tai:

 

- Không cho em đi nữa ! Bây giờ em chỉ mãi mãi là của mình anh. Có em, con tim anh mới có nơitrở về … Anh chỉ muốn mỗi sớm mai thức dậy là thấy em, mỗi ngày đi làmvề cũng được nhìn thấy em và cả trong giấc mơ cũng chỉ một mình em màthôi. TRẦN HOÀNG VŨ !!! ANH YÊU EM !!!

 

- Anh … anh … Trong suốt 4năm, chưa ngày nào em không nhớ về anh, chưa đêm nào em không khóc vìanh, chỉ mình anh thôi. Em muốn nói với anh một điều … EM YÊU ANH !!!

 

Anh trao cậu một nụ hôn thắm thiết, nụ hôn cho cả những năm nhung nhớ, chonhững sự đau thương và hạnh phúc, nụ hôn đó chỉ anh và cậu, chỉ mãi trọn một trái tim, sự yêu thương lại đong đầy sau cả một quá trình gian nan. Đến lúc này, không còn gì ngăn cản họ đến với nhau được nữa. Ánh chiềutà đằng xa xa đang dần lặng xuống với những tia sáng cuối cùng, một tình yêu mãi mãi trọn vẹn cho đến sau này. Đến bây giờ Vũ và Huy đã thấy cái mà nhân gian tìm kiếm, cái làm mê luyến lòng người … đó là HẠNH PHÚCCUỐI TRỜI XA !!!

 

------------------------------------- HẾT ---------------------------------------------

 

Lời nói cuối:

 

Thân chào các bạn đọc !

 

Vâng, vậy là bạn đã qua hết một tâm huyết của tôi rồi. Có lẽ rằng đối với bản thân mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau. Có khi là hiểu cho giớitính thứ ba hơn, nhưng cũng có khi là khinh thường họ. Có rất nhiềungười hỏi: “ Tại sao không viết ngôn tình ? Tại sao lại để hai người nam yêu nhau ?” Quả thực rất nhiều lúc tôi định viết ngôn tình, tình yêugiữa nam và nữ, tuy nhiên những tình yêu đó đẹp đẽ nhưng là một chủ đềquá rộng rãi rồi. Tôi chỉ muốn đem từng con chữ, đem từng lời ăn tiếngnói để đấu tranh cho một cộng đồng LGBT. Rất mong quý bạn đọc thông cảmvà hãy cảm nhận bằng chính cõi lòng của mình và hãy trân trọng nhữngngười xung quanh bạn …

 

Con người ta suy cho cùng cũng chẳng biết được mình sẽ đi được bao xa, sẽ gặp được những người như thế nào. Những cuộc gặp gỡ tuy thoáng qua những cũng đủ là một chữ “ duyên”. Tôi có mộtđiều muốn khuyên các bạn rằng, những gì mình có được thì hãy cố trântrọng để sau này khỏi phải hối tiếc. Và tình yêu đối với mỗi người làmỗi định nghĩa khác nhau, nhưng chung quy lại về một điều rằng: “ tìnhyêu là khi hai con tim cùng chung một nhịp đập, là lúc cả đôi bên vunđắp tình cảm …” Yêu cũng từ chữ duyên mà thành, duyên là nguồn gốc cănbản của mọi cuộc tình. Rằng đời người trông được mấy Thanh minh, cònđược bao nhiêu chữ “ DUYÊN” nữa đây ? Hay chăng là lấy hết sức bình sinh mà yêu nhau, hay là ta đứng trông đó rồi để người rời xa. Đừng để hốitiếc điều gì cả:

 

“ Hoa lê trắng nhạt liễu sẫm xanh

 

Bông liễu theo hoa bay rợp thành

 

Nhánh tuyết đằng Đông sao sầu muộn

 

Đời người trông được mấy Thanh minh.”

 

Tình là mê luyến, tình cũng là bi ai. Kẻ vì tình lại khổ cực muôn phần, kẻvì yêu lại đau đớn tận xương tủy … Trong cả một quá trình viết truyện,tôi chỉ đủ đúc kết lại một câu nói rằng: “ nếu có kiếp này xin đừng đợikiếp sau … Mà nếu có kiếp sau cũng xin đừng để hối hận như kiếp trước …”

 

Thân chào tạm biệt:

 

TIỂU_HỒ_LI –PHẠM KHẮC HIẾU
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau