Trang trước Trang sau
Bí Mật Vượt Thời Gian > Chương 72: Kết
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Bí Mật Vượt Thời Gian

Chương 72: Kết

 
 
“Từ ái phi…Từ ái phi…” giọng nói già nua như tiếng chuông tang vang bên tai khiến Từ Nam Phương giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.

 

Cô mở mắt, trông thấy một ông lão đang vuốt ve tay bàn mình. Từ Nam Phương hoảng sợ rụt tay về,nhưng bình tĩnh lại mới nhận ra ông lão kia là Hoàng đế Vạn Lịch, là phu quân của mình.

 

Mình cứ như vậy mà trở về sao? Còn anh ấy? Anh ấy cứ như vậy mà chết sao?

 

Trái tim Từ Nam Phương co thắt lại, cô muốn khóc, muốn hét lên, nhưng toàn than không một chút khí lực, cõi lòng như đã khô kiệt, ngay cả một giọt nước mắt cũng không có.

 

Cố gắng khôi phục trạng thái bình thường, nhưng sâu trong đáy lòng dường như có một nơi không thể chạm vào, chỉ cần khẽ chạm lập tức sẽ vỡ thành nhiều mãnh vụn.

 

Từ Nam Phương cảm thấy đầu đau như búa bổ, cô nhìn bốn phía, trông thấy xung quanh mình bị rất nhiều người vây lấy, có Hoàng đề Vạn Lịch, có Hoàng hậu và rất nhiêu phi tần.

 

Đây là cung Càn Thanh, cô đang năm ở Đông Noãn các.

 

Kiếp này, cô lại vượt qua mấy trăm năm, tiếc rằng, mối bận tâm và sự đẹp đẽ của mấy trăm năm ấy chỉ là giấc mộng, dღđ。l。qღđ cô đã tỉnh mộng rồi, giờ đây tất cả chỉ còn là hồi ức còn sót lại.

 

Cô muốn nhớ lại khuôn mặt anh, nhưng lại chỉ trông thấy vị Hoàng đế già nua đang nắng cằm mình, nhìn một chút lại thấy ông ta nắm tay mình, ho khan hai tiếng, dò hỏi: “Ái phi, nàng rốt cuộc đang làm ảo thuật gì thế? Vì sao đột nhiên biến mất trước mặt mọi người, dọa Trẫm hú vía một phen, đang muốn sai người đi tìm thì nàng từ trên trời giáng xuống, trở về trông bộ dạng kì lạ thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gi?”.

 

Đoán phi tần cũng trừng mắt nhìn Từ Nam Phương, quên cả châm chọc, mỉa mai.

 

Chỉ có Hoàng hậu cười khẩy một tiếng rồi nói: “ Tứ phi và Tứ ngự sử rất tinh thông mấy thứ tà đạo này, thế nên muốn dùng nó dể mê hoặc người khác”.

 

Từ Nam Phương cuối đầu nhìn, dღđ。l。qღđ hóa ra trên người mình vẫn còn mặc quần áo thời hiện đại. Nghe tới Hoàng hậu nhắc tới cha mình, cô mừng rỡ, thần sắc cũng khôi phục sức sống, cô nhìn vị hoàng đế già, nhanh trí nói: dღđ。l。qღđ “Hóa ra ‘ngôi sao lấp lánh’ có thể đưa người ta đi gặp Thiên Thần”.

 

“Ngôi sao lấp lánh, Thiên Thần?”

 

“Vâng, khối sao băng này có tên là ‘ngôi sao lấp lánh’, Nam Phương bị nó đưa lên Trời. Thiên Thần còn giúp Nam Phương cứu cha thoát khỏi một mũi kiếm sai đường. Trang phục trên người Nam Phương cũng từ nơi của Thiên Thần mà có. Chỉ cần Nam Phương ngày đêm thay Hoàng thượng cầu phúc, là có thể giúp Hoàng thượng trường sinh bất lão”.

 

“Thật sự có chuyện gặp Thiên Thần?”, Hoàng đế Vạn Lịch bệnh tình nguy kịch, vừa nghe thấy tinh thần đã vựng dậy rất nhiều, “Từ ái phi… nàng đúng là phúc tinh của Trẫm…”.

 

“Nhưng mà, Nam Phương muốn thay Hoàng thượng tụng kinh niệm phật, cần nhất là thành tâm, cúi xin Hoàng thượng cho phép Nam Phương đến đạo quán thành kính cầu nguyện. Trong lúc Nam Phương niệm kinh, không cho phép người khác quấy rầy.”

 

“Được, Trẫm sẽ cho xây một đạo quán trong cung, nàng có thể ở trong đo tu hành”, Hoàng đế Vạn Lịch hưng phấn nói.

 

“Xằng bậy!” Chưa đợi Từ Nam Phương lên tiếng phản đối chuyện xây đạo quán trong cung, Hoàng hậu đã mở miệng ngăn cản: “Từ phi, ngươi dám ở đây nói năng xằng bậy, bản cung không tin vào cái kỳ ngộ mà ngươi nói đâu”.

 

Lời nói của Hoàng hậu lập tức chọc giận Từ Nam Phương, khiến cô lạnh lung trở lại: “Có kỳ ngộ này hay không, Hoàng hậu cứ sai người đến Hà Nam dò hỏi thì biết. Xem có phải phụ than của thần thiếp bị lưỡi kiếm xẹt qua, thoát chết trong nháy mắt, một cọng tóc cũng không bị thiệt hại không!” Từ Nam Phương phóng ánh mắt sắc bén về phía Hoàng hâu như muốn xuyên thấu vào lòng dạ bà ta,  “Chỉ có điều phụ thân của thần thiếp thật sự bị ngộ thương, hay là có người cố ý làm hại, việc này còn cần Hoàng hậu nương nương điều tra làm rõ”.

 

Hoàng hậu mặt biến sắc, không ngờ Từ Nam Phương lại biết chuyện phụ thân mình suất mất mạng, mà toàn bộ sự việc cũng là do một tay Hoàng hậu sắp xếp. Bà ta không dám nói gì nữa, lúc này Hoàng đế vuốt ve bàn tay Từ Nam Phương, cười nói: “Thật sự có chuyện như vậy sao? Trẫm sẽ triệu Tứ ngự sử hồi kinh để hỏi cho rõ ràng”.

 

Từ Nam Phương rút tay ra, vô cùng ủng hộ quyết định này của Vạn Lịch: “Nam Phương cũng đã lâu rồi không gặp phụ thân”.

 

Cả đời cô chỉ lo lắng một điều duy nhất là cha mình, dღđ。l。qღđ có thể nhìn thấy cha thì tâm nguyện đời này của cô đã hoàn thành.

 

Mùa xuân năm Vạn Lịch thứ Bốn mươi tám, dღđ。l。qღđ Tứ Quang Khải được triệu vào cung gặp Thánh thượng. Chuyện khởi tử hồi sinh của ông khiến Hoàng đế Vạn Lịch vô cùng hứng thú, thế nên việc xây dựng đạo quán cho Từ Nam Phương nhanh chóng được tiến hành.

 

Dưới sự thỉnh cầu của Từ Quang Hải, Vạn Lịch đặc biệt cho phép Từ Nam Phương về thăm nhà cha nữa ngày.

 

*****

 

Trong Từ phủ.

 

Từ Nam Phương cùng cha đi dạo trong hậu hoa viên, cỏ xanh liễu vàng, ý xuân tràn trề, hương thơm ngào ngạt, nhưng thần sắc Từ Nam Phương lại vô cùng ủ rũ.

 

Từ Quang Khải bỗng nhiên dừng bước, nhìn con gái mình, nghiêm túc hỏi: “Nam Phương, ta hỏi con ba câu, con phải thành thật trả lời”.

 

Từ Nam Phương không rõ ý tứ của cha, chỉ có thể gật đầu.

 

“‘Ngôi sao lấp lánh’ rốt cuộc đưa con đi đâu?” Sợ Từ Nam Phương qua loa lấy lệ,Từ Nam Khải vội bổ sung, dღđ。l。qღđ “Đừng nói với ta là Thiên Thần, cả con và ta đều biết đó là chuyện hoang đường”.Giọng nói của ông không lớn, hơn nữa lại chọn một địa điểm là một nơi vắng vẻ không có chỗ nào khuất, đương nhiên là đề phòng bị kẻ khác nghe lén.

 

Từ Nam Phương cũng không biết từ khi nào cha mình trở nên dè chừng như vậy, cô trầm ngâm một hồi lâu rồi trả lời: “Con gái đến tương lai bốn trăm nam sau”.

 

Cô còn tưởng cha mình không nghe rõ, nhưng Từ Quang Khải chỉ trừng mắt, ông vuốt râu: “Được, vậy  thì, con quay về bằng cách nào?”.

 

Nghe câu hỏi này, Từ Nam Phương cảm thấy tim mình đau nhói, hô hấp không thông, cô ôm ngực, hổn hển thở dốc. dღđ。l。qღđ Thấy cha chằm chằm nhìn mình, cô muốn mở miệng nói, nhưng cả người không ngừng rung rẩy, hai hàm răng va vào nhau phát ra những tiếng động khe khẽ.

 

Vết thương, quả nhiên không nên chạm vào.

 

Từ Quang Khải cũng không ngờ con gái lại có phản ứng dữ dội như vậy, ông thở dài: “Đã vậy không, cần hỏi câu thứ ba nữa”. Ông đi về phía trước, ra hiệu cho Từ Nam Phương đi theo mình vào ‘tàng thư lâu’.

 

Từ Nam Phương vừa bước vào đã thấy cha mình đóng cửa lại, rồi nói vọng vào trong: “Ra đi!”.

 

Từ Nam Phương thấy làm lạ, dღđ。l。qღđ nhưng thoáng cái đã trông thấy một bóng dáng bước ra từ phía sau kệ sách. Anh ta là thư đồng, mặc chiếc áo bằng vải bố màu lam,thế nhưng khuôn mặt…

 

Từ Nam Phương suýt nữa đứng không vững, cô ngỡ rằng mình bị ảo giác, nhưng người kia nhanh chóng đi tới trước mặt cô, đỡ lấy cô, không để cô té ngã.

 

Cô ngắm nhìn khuôn mặt ấy, đường nhìn bỗng nhòa đi: “Sao… sao có thể… em không nắm mơ chứ…”. Cô nắm lấy tay anh, ấm, rất ấm.

 

“Em không mơ! Tôi cũng nghĩ mình đang mơ,thật sự không ngờ mình chẳng những không chết, mà còn được cùng em sống lại!”, Diệp Phi Vũ nói, “Cang trùng hợp hơn, tôi lại chứng kiến chuyện bác trai cải tử hoàn sinh! Cũng nhờ bác trai àm tôi mới được gặp lại em”.

 

Nhịp tim của Từ Nam Phương rốt cuộc cũng trở lại bình thường, trái tim chịu bao nhiêu hủy hoại cuối cùng cũng được sống  lại: “ Anh… hại em một mình chịu đau khổ…”.

 

Diệp Phi Vũ gượng cười: dღđ。l。qღđ “Tôi nhờ bác trai hỏi em ba câu hỏi, nếu em sống tốt, tôi sẽ không quấy rầy em…”.

 

Từ Nam Phương giãy ra khỏi vòng tay của Diệp Phi Vũ: ”Em làm sao có thể sống tốt?”

 

Cô vội lau nước mắt, dღđ。l。qღđ giống như làm vậy sẽ giúp cô nhìn thấy rõ anh hơn, lúc này cô đã không thể khống chế bản thân nữa: “Anh có biết , em luôn muốn nói với anh ba chữ, ba chữ ấy đã dằn vặt em rất lâu, rất lâu…”.

 

Diệp Phi Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt khó tin: “Là… ba chữ nào?”.

 

Từ Nam Phương thôi khóc, bật cười. Diệp Phi Vũ sao đến giờ này còn ngốc như vậy? Cô đưa hai tay lên ngực làm thành hình trái tim, rồi từ từ di chuyển về phía ngực anh. 

 

Diệp Phi Vũ xúc động, kéo cô về phía mình, ngọc bội va chạm khẽ kêu leng keng, dường như đó là thứ âm thanh tuyệt vời nhất thế gian này.  Anh nói: “Đừng nói với anh ba chữ đó, anh muốn từ nay về sau mỗi ngày đều phải nói, kiếp sau cũng vậy…”

 

*****

 

Tháng Tư, năm Vạn Lịch thứ Bốn mươi tám, Hoàng đế Vạn Lịch bệnh nặng, Từ Nam Phương vâng lệnh vua dẫn một đoàn người đi về phía Đông Hải tầm tiên sơn, từ đó về sau bặt vô âm tín, không quay lại nữa.

 

Ngày Hai mươi mốt, tháng Bảy, năm Vạn Lịch thứ Bốn mươi tám, Hoàng đế Vạn Lịch băng hà. Tháng Mười, Hoang đế Vạn Lịch được an tang trong Định Lăng, lấy áo mũ của Từ Nam Phương nhập quan, mai táng bên cạnh.

 

HẾT
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau