Trang trước Trang sau
Vì Đó Là Anh 1 > Chương 16: My Sunshine
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Vì Đó Là Anh 1

Chương 16: My Sunshine

 
 
“Hai ta vẫn chưa kịp ôn lại những năm tháng để lỡ nhau

 

Ngày hè năm ấy trên con đường mệt mỏi lạc bước luôn có em cùng anh chia sẻ

 

Ánh nắng chói chang như bản giao hưởng nhảy múa trong tim anh

 

Muốn lại gần hơn một chút, yên lặng ngắm lại những ngày xưa cũ

 

Chúng ta đã từng bất chấp tất cả để tận hưởng niềm hạnh phúc mỏng manh ấy

 

Bất cẩn mới để sự trưởng thành trộm mất những điều quan trọng

 

Thời gian như lữ khách qua đường, chưa kịp đưa tay chào đón đã vội vã qua đi

 

Lòng ngực khắc khoải, hận không thể che chở cho em

 

Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh

 

Thế giới không có em dù mĩ lệ hay ảm đạm, với anh đều chỉ là một màng trắng xóa vô vị

 

Hứa với anh em nhé, nếu một ngày nào đó lạc nhau giữa biển người mênh mông

 

Hãy đứng ở biển hiệu rực rỡ nhất, đợi anh, anh nhất định sẽ quay lại

 

Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh

 

Đợi anh và đừng bao giờ rời xa anh nữa…

 

Sợ rằng thanh xuân còn chưa kịp bắt đầu đã phải đặt dấu chấm hết

 

Sợ rằng chúng ta còn chưa kịp thân quen đã trở thành xa lạ

 

Bao chuyện xưa ùa về, kéo dài day dứt mãi không thôi

 

Thời gian nào đâu bất biến, hai ta rồi cũng đổi thay

 

Nhưng em hãy tin rằng

 

Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh

 

Thế giới không có em dù mĩ lệ hay ảm đạm, với anh đều chỉ là một màng trắng xóa vô vị

 

Hứa với anh em nhé, nếu một ngày nào đó lạc nhau giữa biển người mênh mông

 

Hãy đứng ở biển hiệu rực rỡ nhất, đợi anh, anh nhất định sẽ quay lại

 

Em là ánh mặt trời dịu dàng của riêng anh

 

Đợi anh và đừng bao giờ rời xa anh nữa…”

 

Chương 16:

 

Buổi chiều hôm ấy, hoàng hôn rất rực rỡ, mặt trời cứ như vậy biến mất dầncuối chân trời. Mặt trời cũng thật kì lạ, đúng không? To lớn như vậy,tỏa sáng như vậy, thế nhưng cứ hết ngày thì lại ngoan ngoãn chìm xuốngđáy biển. Hải Nhi ngắm nhìn cảnh mặt trời lặng, rồi suy nghĩ vẩn vơ. Côbỗng nhận ra, mọi thứ đều đã trở về nơi của chúng hết rồi. Ngay cả vầngthái dương vĩ đại cũng đã có chỗ để trở về. Còn cô thì sao? Tại sao đãvề nhà mà lòng cô vẫn ngập tràn lạc lõng như thế?

 

Cô vẫn chăm chú nhìn bầu trời chuyển đỏ rực, bỗng nhiên nhìn thấy bóng dáng người nàođó đang đi về phía cô. Do ánh sáng mặt trời quá đậm, cô không thể nhìnthấy mặt người đó, nhưng trong lòng cô đáp án đã quá rõ ràng. Trái timđột nhiên loạn nhịp, giống như muốn thoát ra khỏi lồng ngực cô vậy. Mắtcũng trở nên cay sè, cổ họng nghẹn hẳng lại không thể phát ra âm thanh.Chính là anh sao?

 

Anh đi đến trước mắt cô. Anh đã gầy đi rồi, ánh mắt cũng chứa đầy ưu phiền. Trước đây anh bận rộn đến mấy cũng chưa bao giờ thấy anh như vậy. Nỗi lo lắng cứ vùng vẫy trong cô. Ước gì cô cóthể không nghĩ ngợi, chạy đến ôm anh như ngày trước. Tại sao giờ đây anh đã đứng trước mặt cô, nhưng bàn tay cô giống như bị buộc chặt, khôngdám chạm vào anh? Tại sao nước mắt cô đã chực chờ nơi khóe mắt nhưng rồi cũng chảy ngược vào trong? Cô chờ anh nói một câu nào đó, để có thể làm bộ như tiện miệng hỏi thăm anh. Nhưng anh lại im lặng, chỉ nhìn cô thật gắt gao. Cuối cùng, cô mỉm cười, nói với anh: “Chào anh! Đã lâu khônggặp!”

 

Anh lại tiếp tục im lặng. Hai người nhìn nhau thật lâu, khi mặt trời chìm hẳn xuống biển, bóng tối dần bao trùm cả không gian, màánh mắt của anh vẫn chưa dịu đi.

 

Thấy trời đã có phần tối, cô một lần nữa lên tiếng: “Vào nhà thôi, trời tối rồi!” Xong, cô đi vào nhà, anh cũng bước theo sau.

 

Vào bên trong nhà, cô với tay định mở đèn. Còn chưa chạm vào công tắc thìanh đã đột nhiên ôm lấy cô, cô chẳng kịp kêu lên tiếng nào, môi của anhđã áp xuống. Anh hôn cô không hề dịu dàng như những lần trước, nụ hôn vô cùng điên cuồng…Anh muốn lấy lại tất cả, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêunhớ thương của anh, cô đều phải bù đắp lại. Không có cô, anh khổ sở nhưvậy, nhớ nhung như vậy, thế mà cô có thể an nhàn, vui vẻ ở đây ngắmhoàng hôn. Mỗi ngày anh đều mong đợi cô hồi tâm chuyển ý, quay về bênanh, mỗi ngày đều lo lắng cho cô, lo cô phải một mình, lo cô sẽ buồn, lo cô sẽ bệnh, lo cô không biết tự nấu ăn…nhưng mà cô vô tâm, vô tình, nói đi liền đi, chẳng trở lại nữa, cũng chẳng cho anh chút tin tức nào. Giờ gặp lại anh, còn giống như chưa xảy ra chuyện gì, một câu “chào anh”,một câu “đã lâu không gặp”. Anh chưa từng biết, cô có thể lạnh lùng nhưvậy. Rõ ràng là cô yêu anh trước, cũng là cô muốn kết hôn với anh trước, vậy mà cuối cùng chính cô lại bỏ rơi anh. Anh thật sự hối hận rồi, anhmuốn cô phải trở lại, phải có trách nhiệm với tình yêu của anh.

 

Anh hôn môi cô một cách thô bạo, hít lấy tất cả hơi hở của cô, cô không cócánh nào thở được, muốn đẩy anh ra khỏi nhưng lại không đủ sức. Thếnhưng cô một chút căm giận cũng không có, chỉ có đau lòng mà thôi. Côcảm nhận được nỗi nhớ khôn cùng của anh, cũng cảm nhận được lo lắng củaanh. Hóa ra anh vẫn còn yêu cô nhiều như thế, hóa ra thời gian qua không chỉ mình cô đau khổ. Giây phút nhìn thấy anh đứng đó, cô liền nhận ramình đã sai, trái tim cô còn yêu anh hơn cả chính mình, thì sao cô lạirời bỏ anh. Rời bỏ anh so với sống cuộc sống như trước, còn đau khổ hơn, tại sao cô lại khờ dại chọn lựa…

 

Cho đến khi nước mắt của cô lăn xuống, anh mới hoảng hốt buông cô ra: “Xin…xin lỗi…đừng khóc”

 

Anh đau lòng, ôm lấy gương mặt cô, thật nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. Anhmột lần nữa lại hôn cô, lấy nụ hôn dịu dàng nhất để xoa dịu môi cô. Mộtlúc sau đó, anh ôm cô vào lòng, rồi dùng giọng nói trầm ấm nhất, nói với cô: “Anh hối hận rồi, không cho phép em rời bỏ anh nữa”

 

Anh nhẹnhàng đẩy cô ra, để nhìn vào mắc cô, tim kiếm câu trả lời. Nhưng đôi mắt ấy lại tràn đầy nước mắt: “Em phải quay trở lại cạnh anh, cùng lắm thìanh sẽ làm theo những gì em nói, cùng lắm anh không làm việc nữa cũngđược. Nhưng em không được đi khỏi anh!”

 

Dù câu nói nghe giống như một mệnh lệnh, nhưng trong ánh mắt anh lại là sự cầu xin. Trái tim côsao động kịch liệt, công việc của anh là tất cả những gì anh có, là tônnghiêm của anh, là tâm huyết cả tuổi trẻ của anh, nhưng anh nói rằng, cô trở về thì anh không cần làm công việc nữa cũng được. Cô trong mắt anh thật sự xứng đáng như thế sao? Anh làm sao biết được, ngày từ lúc nhìnthấy anh, cô đã liền có sẵn câu trả lời rồi. Dù cho cô vĩnh viễn phảiđứng sau công việc của anh, đứng sau sự bận rộn của anh, cô đều cam tâmtình nguyện. Cô đã nhận ra, bản thân cần cái gì, muốn cái gì, những thứkhác không quan trọng nữa. Cô lau nước mắt của mình, gượng cười nhìnanh, trêu chọc: “Anh làm biếng, muốn bỏ việc đúng không? Thảo nào em xem báo thấy công ty ngày càng đi xuống”

 

“Trở về, có được không?”Anh lại ôm cô, muốn có một câu trả lời rõ ràng hơn. Anh sẽ không nói cho cô biết, nếu không có cô, anh một chút sức lực để làm việc cũng khôngcó, giống như cả thế giới đều đổ sụp, chỉ còn lại chán nản, bất lực màthôi.

 

Một lúc lâu sau đó, khi cái ôm của anh đã trở nên nóng hổi, cô mới lên tiếng: “Ừm” Cô nói rất nhỏ chỉ đủ cho anh nghe thấy, rồicũng đưa tay ôm lấy anh, nhắm mắt lại ngửi muì hương dễ chịu trên ngườianh. Giờ đây trái tim cô tê dại mất rồi.

 

 

Do trời tốihoặc là do anh không muốn về khách sạn, thế nên giờ anh và cô đang chenchút trên chiếc giường đơn nhỏ xíu của cô. Cô nằm trong vòng tay anh,nghe anh lải nhãi phàn nàn: “Sao giường của em lại nhỏ thế, bình thườngem ngủ xấu nết như vậy, không cẩn thận rơi xuống đất thì sao?”

 

Cô chẳng nói gì, chỉ vùi mình vào vòng tay của anh, thoải mái nhắm mắtlại. Anh đâu có biết, cô chẳng hề có giấc ngủ yên ả nào trên trướcgiường này thì làm sao mà rơi được, đều bị anh quấy nhiễu, nhớ đến không ngủ được đấy.

 

Cô từ từ kể cho anh nghe cuộc sống của cô tronggần nửa năm này. Khi quay sang nhìn anh thì anh đã ngủ say mất. Đi đường xa, chắc anh mệt lắm rồi. Cô cẩn thận nhìn anh, hai hàng lông mi thậtdài, sống mũi thật cao, thế nhưng mắt anh lại thâm quầng, sắc mặt rấtnhợt nhạt. Có lẽ anh đã khổ sở rất nhiều, cô đưa tay mình vuốt ve khuông mặt của anh: “Em thật có lỗi…”

 

Cô muốn có tự do, muốn có tìnhyêu, cũng muốn có anh. Đó đã là tham lam rồi. Chúng giống như là nhữngquả bóng pha lê vậy, cứ buông là sẽ vỡ nhưng giờ đây cô không đủ sức đểgiữ lại hết. Chắc là cô phải cho bản thân mình một lần được vô tâm thôi. Một lần thôi, cô sẽ bỏ hết tất cả, chỉ ôm chặt anh lại. Có anh bêncạnh, thức dậy cùng cô trong bình minh ngày mai, cô đủ mãn nguyện rồi.Đáng lẽ cô phải nhận ra điều này từ trước mới đúng…

 

Trongtình yêu, vốn không có sai và đúng, cũng chẳng có thắng và thua. Ai làngười yêu nhiều hơn thì người đó luôn phải nhận sai, ai là người yêunhiều hơn thì người đó luôn luôn thua cuộc. Khi yêu một ai đó là khichúng ta chấp nhận đánh mất bản thân mình, nhưng cũng chính vì yêu người đó chúng ta mới có thể là chính bản thân mình. Vậy nên, nếu đã yêu thìđừng có quá nhiều cố kị, vì nhiều khi chúng ta phải buông bỏ một vài thứ quan trọng…

 

___________________o o o O Hết O o o o __________________________
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau