Trang trước Trang sau
Tứ Hoàng Tử > Chương 42: Thích Khách
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Tứ Hoàng Tử

Chương 42: Thích Khách

 
 
Gia Luật Sảo ôm kiếm đứng đợi bên ngoài rừng trúc nhỏ, đến khi hoàng hôn buông xuống mới thấy bóng áo đỏ chậm rãi từ trong rừng đi ra. Chỉ thấysắc mặt Tứ Thụy nhợt nhạt, tóc hơi rối, trán đẫm mồ hôi, thân thể vôlực, dường như mỗi bước chân đều phải dốc hết sức mới nhấc lên được. Đến gần còn phát hiện y phục trên người hắn có không ít chỗ bị cứa rách,vài vị trí còn có vết máu rỉ ra, tuy mỗi vết thương đều không nghiêmtrọng, song lại phải chống tay vào thân cây bên cạnh để đứng vững đủthấy hắn ở trong rừng đã phải trải qua một trận đầy gian nan, nguyhiểm.

 

"Ta cõng đệ về phòng", Gia Luật Sảo xoay người hạ trọngtâm nói nhanh, rồi hơi khựng lại, nhớ ra Tứ Thụy không thích dựa dẫm vào người khác, lần trước bị thương nặng nếu không phải tình huống bất đắcdĩ đã không đồng ý để người khác cõng đi.

 

Không ngờ lại nghe Tứ Thụy đáp gọn lỏn:

 

"Được".

 

Ngay cả giọng nói cũng lộ rõ vẻ mệt nhọc.

 

Gia Luật Sảo cõng hắn từ từ đi về hướng sương phòng, nghi hoặc hỏi:

 

"Chỉ là luyện khinh công, sao lại đến mức này?".

 

Tứ Thụy cười nhạo:

 

"Có người cảm thấy đệ càng trưởng thành càng anh tuấn nên đâm ra đố kị".

 

"Hẳn là sư phụ đối với đệ kỳ vọng rất nhiều nên mới hơi nghiêm khắc một chút thôi".

 

Hắn trừng mắt, "Nào chỉ có một chút?", lại nhướn môi lắc đầu cười khổ, "chỉ là tuy sư phụ tính tình cổ quái, hành xử tùy hứng nhưng biết rõ đệ thời gian này hận không thể phân thân mà vẫn bảo đệ luyện võ, nhất định códụng ý của người. Ngay cả thái sư phụ cũng... e rằng hai người đoántrước được gì đó rồi".

 

"Sẽ có nguy hiểm ư? Vậy không được, phủcủa đệ quá vắng vẻ, ngay cả một hộ vệ tùy thân ở bên cạnh bảo vệ đệ cũng không có. Ta...".

 

Tứ Thụy ngắt lời:

 

"Đại ca, huynh chớ lo, kẻ nào có thể hại đệ được chứ. Hơn nữa còn có đại ca chiếu cố đệ rồi mà".

 

"Nhưng ta không phải lúc nào cũng ở đây, ngộ ngỡ...".

 

Vì Tứ Thụy đã bắt đầu tham dự triều chính, có không ít công văn mang vềphủ xử lý, để tránh lời ra tiếng vào, Gia Luật Sảo cùng các tùy tùng đãchuyển đến dịch quán dành cho sứ giả ở. Chỉ có thể mỗi ngày bí mật đến"trông nom" hắn vài canh giờ.

 

"Trương thúc và mấy người Lão Thập Thất sắp trở về rồi, đại ca yên tâm đi".

 

Động tĩnh phía bắc lớn như vậy e là đã không thể che mắt được kẻ kia. Đámngười Lão Thập Thất đã không thể bí mật ở trong tối được nữa, đành đểbọn họ xuất đầu lộ diện vậy. Chuyện hắn lên triều, cả chuyện hắn giả vờvô dụng, võ nghệ tệ hại kẻ kia đều không tỏ vẻ kinh ngạc. Chẳng biết làđã phát giác ra từ bao giờ. Nghĩ đến cái người lúc nào cũng khoác lênmình y phục trắng như tuyết, bộ dạng vân đạm phong khinh hờ hững đó, hắn lại thấy ê cả đầu.

 

Gia Luật Sảo chỉ đành gật đầu đáp ứng.

 

Hai người vừa bước vào sảnh ngoài Tây phòng thì A Hạnh bê trà đi vào, báo tin:

 

"Cha nô tỳ cho người đưa tin về trước, vương phi, quận chúa cùng mọi ngườiước chừng nửa canh giờ nữa là về đến cổng thành. Tiểu Lục chắc không kịp đón Tiểu Hắc trở lại, để nô tỳ đi chuẩn bị ngựa cho chủ nhân nhé?".

 

Tứ Thụy ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nói với Gia Luật Sảo:

 

"Đại ca giúp đệ đi đón Lý đại nhân và Quách đại nhân, giờ đệ không tiện gặpbọn họ, hôm khác sẽ mời hai vị đại nhân đến phủ dùng bữa".

 

Gia Luật Sảo thoáng ngạc nhiên nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều liền đáp ứng.

 

"Được, đệ yên tâm nghỉ ngơi đi".

 

"A Hạnh cũng đi cùng đi, Tĩnh nhi các nàng bôn ba đường dài, ngươi tâm tư tỉ mỉ, có ngươi đi đón ta cũng yên tâm hơn ".

 

"Vâng", A Hạnh đáp rồi đi chuẩn bị ngựa.

 

Gia Luật Sảo liếc nhìn kiếm của mình vẫn còn trong tay nhị đệ, lúc nãy cõng Tứ Thụy nên đã trao kiếm cho hắn cầm giúp. Thôi vậy, chỉ là đi đónngười, cũng không cần mang theo kiếm làm gì. Gia Luật Sảo nghĩ bụng rồitay không rời khỏi phòng.

 

Đợi tiếng vó ngựa xa dần, Tứ Thụy mới siết chặt kiếm, lạnh lùng hướng ra bên ngoài đề tiếng:

 

"Các ngươi không phải là đến tìm ta ư? Còn đợi gì nữa, muốn ta mời cơm tối chắc?".

 

Dứt lời, trước cửa thình lình xuất hiện mười mấy kẻ bịt mặt. Những kẻ nàyẩn thân trên nóc nhà, đáp xuống đất không chút tiếng động, rõ ràng thânmang võ công, không phải hạng binh lính tầm thường ở trong quân.

 

Một kẻ nheo mắt lộ ý cười mỉa mai.

 

"Nghe đồn vương gia võ nghệ cao cường, giang hồ cũng không tìm ra được mấyđối thủ. Chẳng trách lại dám để người rời đi hết, một mình ở lại nghênhđón chúng ta. Thật là có bản lĩnh".

 

Cười nói như thế nhưng sátkhí lại không nhạt đi chút nào, những kẻ khác tay đều đã đặt lên chuôikiếm, mắt nhìn chằm chằm người ở giữa phòng.

 

Tứ Thụy "ồ" lên một tiếng, ra vẻ ngạc nhiên:

 

"Các ngươi cập nhật tin tức nhanh như vậy mà đi làm thích khách thì thậtuổng phí tài năng đó. Có hứng thú đổi nghề không, ta có thể giới thiệugiúp vài mối, không tính phí".

 

Kẻ cầm đầu thấy mục tiêu không hềdi chuyển, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở nặng nề nhận ra ý đồ kéo dài thờigian để khôi phục thể lực của Tứ Thụy, cười đắc ý rút kiếm cùng đồng bọn đồng loạt tấn công.

 

Gần một canh giờ sau.

 

Đoàn người SửTĩnh, Minh Ỷ, Gia Luật Sảo cùng đám huynh đệ "thổ phỉ giải nghệ" cườinói hồi phủ. Lão Thập Thất phản ứng nhanh nhất, vừa bước vào sân trongviện của Tứ Thụy liền ngửi thấy mùi máu tanh nồng, lập tức điểm chânxông vào. Gia Luật Sảo cùng những người khác thấy vậy cũng mau chóngchạy theo. Đến cửa thì sững sờ. Trên nền nhà thi thể đứt đoạn, máu chảykhắp nơi, trên cửa và bốn phía đều có máu bắn lên. Cảnh tượng khiếnngười ta khiếp đảm vô cùng.

 

Tứ Thụy ngồi bên bàn, vạt áo mở rộng, vai trái để trần, trên đầu vai lộ ra vết thương còn chưa khô máu. Trêntay hắn vẫn đang cầm thanh kiếm của Gia Luật sảo, tư thế ngồi vẫn nhưmột canh giờ trước, không hề thay đổi, chỉ có máu lưu lại trên kiếm làđang nhỏ tí tách xuống nền. Bên cạnh hắn có một người con gái đang đưalưng về phía cửa. Vết thương đã được bôi thuốc, băng bó. Xem ra là người bên cạnh đã giúp hắn xử lý. Nhận ra có người đến, người nọ vội vàng cài lại mạng che mặt.

 

"A Thụy!".

 

"Tứ gia!".

 

"Nhị ca!".

 

Mọi người gấp giọng hô lên, chạy đến xem thương thế của hắn.

 

"Ta không sao, không đáng ngại".

 

Thấy Tứ Thụy ngoài vết thương trên vai ra thì không bị thương chỗ nào khác,toàn bộ người trong phòng thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới đưa mắt nhìnsang người bên cạnh hắn. Cô nương nọ dù che mặt chỉ để lộ đôi mắt nhưnglại khiến người đối diện tim đập thình thịch, không nỡ dời đi ánh nhìn.Suối tóc đen mượt như nhung nổi bật trên làn da trắng hơn cả tuyết, trán cao, mày lá liễu, mắt to tròn đen láy lấp lánh ánh nước, rõ ràng lànàng vừa mới khóc, lệ còn chưa khô. Xiêm y màu thiên thanh tôn vóc dángmềm mại như tiên nữ đạp mây, khí chất vừa thanh tao cũng vừa cao quý cóthể so với mẫu đơn giữa ngàn vạn đóa hoa, dung nhan vượt lên trên vạnngười. Phục sức giản đơn, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc có gắn haiviên trân châu như sương đọng khóm hoa khiến người ta cảm thán, xinh đẹp nhường ấy cần gì trang sức điểm tô?

 

Một thiếu nữ dung mạo nhưhoa khiến người người yêu thích, không chỉ Gia Luật Sảo sửng sốt mà Minh Ỷ, Sử Tĩnh là nữ tử cũng ngẩn ra nhìn. Song Tứ Thụy từ đầu đến cuối đều không để ý đến nàng ta, sửa sang lại y phục, lạnh nhạt nói:

 

"Trở về đi".

 

Đôi mắt đẹp trong veo ngấn lệ, thanh âm như băng va ngọc chạm có phần runrẩy yếu ớt đáp vâng. Nàng nhún mình cung kính thi lễ với hắn rồi mớixoay người đi ra cửa. Trước khi bước qua bậc cửa, còn lưu luyến quay lại nhìn hắn, ánh mắt da diết, tình ý trong mắt rõ ràng đến mức ai cũngnhận ra.

 

Tứ Thụy đưa mắt nhìn A Hạnh ra hiệu, có ý bảo nàng hộ tống cô nương ấy trở về.

 

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Trông thấy tiểu thái giám hớt hơ hớt hải đứng ở ngưỡng cửa, Tứ Thụy gọi:

 

"Về đúng lúc lắm. Ngươi đưa đại ca và Minh Ỷ về dịch quán nghỉ ngơi đi, đã muộn rồi".

 

Tiểu Lục Tử còn chưa kịp đáp lời, Minh Ỷ đã vội nói:

 

"Nhị ca, huynh muốn đuổi bọn muội đi ư? Chỉ là vài tên thích khách, muội không sợ đâu".

 

"Minh Ỷ"", Gia Luật Sảo lắc lắc đầu. Anh ta không phải kẻ ngốc, tất nhiênnhận ra Tứ Thụy sớm đã phát hiện có thích khách phục sẵn, lại cố ý bảoanh ta rời khỏi phủ, nay lại nói thế là không muốn liên lụy hai huynhmuội bọn họ. Vốn dĩ có ý trách giận, nhưng nhìn thấy ánh mắt thê lươngcủa hắn, chỉ còn lại cảm giác đau lòng.

 

Những người khác đều hiểu ý, trầm mặc thở dài. Những kẻ tới hôm nay, không cần xác minh cũng đoán được là ai phái đến.

 

Tứ Thụy đứng dậy, trao kiếm trả lại cho Gia Luật Sảo. Khi bước đến chỗ SửTĩnh hai mắt đẫm lệ thì dịu giọng nói, trong âm sắc mang theo sự bất đắc dĩ:

 

"Nàng vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm đi".

 

Nói xong một mình rời khỏi.

 

Người phía sau nhìn theo bóng lưng cô độc của hắn, thấy hắn rẽ về phía rừngtrúc mà đi, thì biết hắn muốn được yên tĩnh một mình.

 

Vầng dương đã lặn, trăng còn chưa nhô. Giữa màn đêm mênh mang, chỉ có gió lùa táncây xào xạc. Tứ Thụy đặt tay lên miệng vết thương, đầu vai bị chém,nhưng cái đau lại chạy xuống hơn một gang tay. Hắn cụp mắt, gương mặthoàn toàn lẫn trong bóng tối, gió thổi rèm mi lay động.

 

"Vẫn thật thà như vậy, chẳng nghĩ được cách gì hay ho để đối phó với đệ. Vốn chorằng, thời gian làm vật đổi sao dời, hóa ra không phải. Huynh vẫn thậtthà như lúc nhỏ, còn đệ vẫn nhu nhược, thích chọn mềm né cứng. Trên đờilàm gì có chuyện mọi sự đều như ý, cá chép hóa rồng còn phải chặt đuôikia mà. Là đệ sai rồi, có phải không?".

 

Gió rì rào thổi mạnh, bóng cây lay động như đáp lời.

 

Khi Tứ Thụy quay về phòng, trăng cũng đã lên cao. Dưới bóng đèn lồng treotrước mái hiên, một dáng hình mảnh mai lặng lẽ đứng đợi trước cửa. Hắnbước vội đến, hơi cau mày nhìn nàng.

 

"Sao còn chưa đi nghỉ? Ăn vận phong phanh thế này?".

 

"Ta đợi chàng dùng bữa tối".

 

"Nàng còn chưa dùng bữa?", hắn thở dài kéo tay nàng đi vào, lại gọi A Hạnh đi hâm nóng thức ăn mang lên. Việc này vốn là chức trách của A Châu, nhưng vài ngày trước A Châu đã xin nghỉ phép về thăm người thân bị ốm vẫnchưa quay lại.

 

"Ngươi cũng ngồi xuống đi".

 

A Hạnh thưavâng rồi cung kính ngồi xuống bên bàn cùng dùng bữa. Sau bữa ăn, Sử Tĩnh rời bàn đi ra ngoài, lúc này Tứ Thụy mới quay sang A Hạnh hỏi:

 

"Mọi chuyện đã thu xếp ổn thỏa rồi chứ?".

 

"Chủ nhân yên tâm. Bình vương và quận chúa đã an toàn về đến dịch quán, Thập Thất ca xử lý sạch sẽ những thi thể kia rồi".

 

"Ừ".

 

A Hạnh liếc mắt nhìn hắn một cái rồi ngập ngừng nói:

 

"Thập Thất ca lúc dọn dẹp thì lẩm bẩm không ngừng, bảo là chủ nhân trước naydụng kiếm linh hoạt, vết chém gọn gàng không để vấy máu, sao hôm naymười mấy tên thích khách kia, kẻ nào kẻ nấy đều chết không toàn thây,mạch máu vỡ nát. Hẳn là bọn chúng chọc giận chủ nhân nên mới xui xẻo như vậy".

 

Tứ Thụy nhướn mày.

 

A Hạnh ho một tiếng, lúng túng gãi gãi mũi.

 

"Bọn nô tỳ chỉ lo chủ nhân nhiều ngày nay mệt mỏi, sợ là...".

 

"Không phải ta tẩu hỏa nhập ma. Là bọn chúng nhằm vào lúc ta kiệt sức, haichân không thể di chuyển, chỉ có thể ngồi yên một chỗ. Không còn cáchnào, đành ra tay mạnh một chút. Sợ chết ấy mà".

 

Nghe hắn nói đùa, A Hạnh nhẹ nhõm, cười gật đầu đứng dậy thu dọn chén bát.

 

"Các ngươi đừng đoán già đoán non, nghĩ ngợi linh tinh làm gì".

 

"Bọn nô tỳ chỉ là tức giận thôi. Hàn gia mà biết cũng sẽ không vui nổi. Lầntrước ngài ấy còn bảo, ngoài bản thân ra lại có kẻ cả gan dám để lại sẹo trên người chủ nhân, đúng là đáng chém ngàn đao".

 

Tứ Thụy nhănmặt. Lời như thế mà lão ấy cũng nói ra được, khác gì đem việc hắn bịthương và thú tiêu khiển gộp thành một? Có khi bái nhầm sư phụ mất rồi.

 

A Hạnh ngó sắc mặt chủ nhân sa sầm thì tủm tỉm cười, bê khay đi ra. TứThụy vừa định đứng dậy trở về phòng thì Sử Tĩnh đã quay trở lại, cònmang theo hộp đựng thuốc và băng vải sạch. Hắn đành ngồi lại, thoát vạtáo, để nàng thay thuốc giúp mình.

 

Sử Tĩnh tháo lớp vải đã ngảmàu vì máu và bả thuốc, cẩn thận lau sạch vết máu, tránh chạm vào vếtthương của hắn. Nhìn miệng vết thương mở rộng, hai mắt lại hồng lên, cắn môi mở lọ cao, dùng tay quệt cao thuốc đang định bôi lên thì Tứ Thụyđang cụp mắt đột nhiên quay phắt sang, chụp lấy cổ tay nàng ngăn lại.

 

"A Thụy?", nàng kinh ngạc mở to mắt khó hiểu.

 

"Có độc".

 

Tay cầm lọ cao của Sử Tĩnh run lên, lọ rớt xuống nền, vang lên tiếng khô khốc.

 

"Ta, ta...".

 

Nàng còn đang ngơ ngác hoảng sợ đã bị điểm huyệt, lại thấy hai mắt Tứ Thụytràn đầy nộ khí, cả người toát ra khí lạnh trùng trùng thì nước mắt chực tuôn. Ngỡ là hắn hiểu lầm nàng hạ độc trong thuốc.

 

Tứ Thụy lausạch cao trên tay Sử Tĩnh, cẩn thận kiểm tra trên tay nàng có vết xướchay không, xem xét kỹ lưỡng một hồi mới thở phào một hơi, giải huyệt cho nàng. Ngước mắt mới phát hiện nàng đang khóc, giật mình hỏi:

 

"Sao thế?".

 

"Không phải ta, ta không... không...".

 

Hắn sửng sốt, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, giúp nàng lau nước mắt, dịu giọng nói:

 

"Nàng nghĩ đi đâu chứ, sao ta có thể nghi ngờ nàng. Trong cao có độc, taynàng trực tiếp chạm vào, loại độc này xâm nhập qua vết thương, nếu taybị thương có thể sẽ bị độc dược xâm nhập, ta điểm huyệt phong bế kinhmạch trước để bảo vệ, cũng may nàng không trúng độc".

 

Sử Tĩnh vội gật đầu.

 

Tứ Thụy cười nhạt. Thật hay cho kế đánh lạc hướng. Thích khách phái đếnnếu giết được hắn thì tốt, thất bại thì cũng phải đạt được mục đích làmhắn bị thương. Tính toán then chốt nằm ở lọ cao trị ngoại thương này. Kẻ địch có thể đã lẻn vào tráo thuốc trong lúc mấy người Lão Thập Thất bận rộn xử lý thi thể. Nếu không nhờ hắn có hiểu biết về độc dược, e làkhông phát giác ra được trong cao có chất kịch độc. Vốn kẻ kia dự tínhcho đám thích khách kia đả thương hắn rồi rút lui không lưu lại dấu vết, sau đó hắn trúng độc thì người bên cạnh giúp hắn bôi thuốc sẽ chịu tộithay. Nhị ca à nhị ca, xem ra huynh cũng có chút tiến bộ rồi.

 

Sử Tĩnh dường như cũng có cùng suy đoán, nghi hoặc hỏi:

 

"Kẻ tráo thuốc ra tay sau khi chúng ta hồi phủ, trước đó cô nương kia giúpchàng bôi thuốc vẫn là cao dược bình thường. Tại sao bọn chúng khôngđánh tráo từ trước, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn ư?".

 

"Bởi vì bọn chúng không tìm được cơ hội".

 

Trước đó, Tiểu Lục Tử chưa đến Tống phủ, A Hạnh đang ở trong phủ coi sóc. AHạnh biết võ, làm việc lại vô cùng cẩn thận, kẻ tráo thuốc sợ lộ diện sẽ bị phát hiện làm hỏng kế hoạch nên quyết định chờ đợi. Nhưng sau đóTrúc Quân vô tình xuất hiện, khiến kẻ nọ không kịp hành động. Đối phương vốn không biết hắn có thể phân biệt độc dược, tin rằng kế hoạch sẽthiên y vô phùng.

 

A Hạnh thu dọn xong vốn quay trở lại xem chủ nhân có phân phó gì không, vào phòng mới giật mình hỏi:

 

"Xảy ra chuyện gì vậy?".

 

Tứ Thụy xua xua tay.

 

"Đi gọi Lão Thập Thất đến đây", bỗng đổi ý, "thôi không cần, ngươi đưa Tĩnh nhi về phòng nghỉ ngơi đi, lọ cao và mấy thứ này dính độc, lúc thu dọnthì nhớ cẩn thận".

 

A Hạnh nghe thế thì biết hắn không có ý làm rùm beng, nén tiếng thở dài, thưa vâng.

 

Tứ Thụy đi đến viện nhỏ phía Nam, gõ cửa phòng hai cái. Đạt Thố mở cửa sổbên cạnh, thò đầu ra vẻ ngái ngủ, trông thấy hắn thì hai mắt sáng bừng.

 

"Tứ gia? Muộn thế này...".

 

Tứ Thụy không muốn phí lời, chỉ nói gọn lỏn: "Lão Thập Thất", rồi xoay người đi ra bàn đá giữa sân ngồi xuống.

 

Đạt Thố tiu nghỉu nhảy xuống giường, đá đá người nọ, giọng hậm hực:

 

"Tứ gia gọi ngươi".

 

Lão Thập Thất nhổm dậy, ngó qua song cửa thấy người kia ngồi dưới ánh trăng nom không rõ sắc mặt, vạt áo đã cởi một nửa, trên đầu vai có thể thấylấm tấm vệt máu thì chép chép miệng, xuống giường mang giày, vớ lấythuốc trị thương của mình rồi đẩy cửa phòng đi ra.

 

"Tứ gia à Tứ gia, phủ này không phải tiết kiệm đến mức chút thuốc trị thương cũng không đủ dùng đấy chứ?".

 

Miệng thì dè bĩu, tay vẫn thuần thục giúp hắn bôi thuốc.

 

"Có kẻ giở trò, mai ngươi kiểm tra lại phòng thuốc, phòng bếp cẩn thận. Antoàn trong phủ về sau đều do ngươi phụ trách, nếu xảy ra chuyện đừngmong ta cho ngươi ngủ ngon".

 

"Thế này gọi là hách dịch đấy nhé, ta chân ướt chân ráo đến mà, còn chưa đi hết trong phủ. Chậc chậc, Tứ gia xấu tính quá".

 

"Muốn mai hay ngay bây giờ?".

 

"Được, được. Xem như ta chưa nói gì đi. Tứ gia tha cho kẻ xấu, lại giận cá chém thớt, chỉ trách số ta xui xẻo. Haizz...".

 

Tứ Thụy nghe những lời này thì liếc mắt nhìn sang, hắn sao lại không nhậnra ý tứ ẩn trong đó, giống như A Hạnh, Lão Thập Thất cũng đang khuyênhắn đừng nhường nhịn nữa. Những người trong phủ này, còn có đại ca, Minh Ỷ, sư phụ có lẽ cũng đều không chấp nhận được việc hắn tiếp tục dễ dàng bỏ qua cho đối thủ. Nhưng kể cả tim có đau thế nào nhói thế nào, vẫn cứ có sợi dây mảnh như chỉ vàng mà gần gũi đến mức hắn không nỡ cắt đứt.Cứ cố chấp khư khư bảo vệ nó.

 

Kiếp trước sống gần ba mươi năm,vừa sinh ra đã bị vứt trước cổng cô nhi viện, không hề hay biết cha làai mẹ là ai. Hắn từng bước một, đi lên từ hai bàn tay trắng, thành lậpcông ty, khuấy đảo thương trường. Nhưng chẳng tìm nổi cảm giác vuisướng, ấm áp. Hai mươi tám năm ấy, hắn luôn có một ý nghĩ, có người thân là cảm giác thế nào? Khi rơi vào thời không xa lạ này, dù bị tường cung cao lớn bao quanh, lời nói hành động đều phải cẩn thận không dám lộ rasơ hở, thế nhưng hắn lại rất vui. Hắn giả vờ, hắn đóng kịch, hắn phòngbị tính toán đường lui. Song theo thời gian tình cảm trong lòng khôngnhững chẳng nhạt đi mà cứ lớn dần, như cổ thụ bén rễ sâu vào lòng đất.Lời nói ra là giả, tình cảm bên trong lại là thật. Nếu phải tự tay đốnngã cây lớn, chặt đi sợi dây liên hệ mà hắn coi trọng còn hơn tính mạng. Vậy... hắn sẽ còn lại gì?

 

Ai ai cũng cho rằng hắn và ngũ hoàngtử là thân thiết nhất. Thật ra ban đầu cậu bé kia mới là người quan tâm, che chở cho hắn nhiều nhất. Ngược lại là hắn, đối mặt với tình cảmkhông chút giả dối của đối phương luôn cảm thấy hổ thẹn. Nếu đổi lạingười ra tay với hắn là tam ca, hắn cũng không thấy đau đớn thế này.Nhưng hắn biết rõ, tam hoàng huynh nếu thực sự ra tay sẽ không đơn giảnnhư vậy.

 

Tuy cơ thể không như ý, lại trở thành một đứa trẻ,nhưng những năm những tháng ấy, xung quanh có huynh đệ hạnh phúc biếtbao. Cho dù là hoàng tử, nhưng những đứa trẻ năm đó đâu có nghĩ ngợi đến vị trí thái tử độc tôn, đâu có nảy ra ý định phái thích khách đi lấymạng huynh đệ của mình?

 

Biết trách ai đây?

 

"Được rồi, ta không nhìn nổi vẻ mặt này của Tứ gia ngài đâu. Nếu Tứ gia muốn trả đòn, chúng ta sẽ dốc sức, còn không muốn thì thôi, có Thập Thất ở đây, đảmbảo trên dưới phủ này an toàn, không ai mất một sợi tóc".

 

Tứ Thụy nhướn môi cười, đứng dậy nói:

 

"Vậy làm phiền Thập Thất huynh rồi".

 

Khóe môi Lão Thập Thất co rút, hỏng rồi, lại đắc tội với người không nên đắc tội nhất, lắm mồm làm gì cơ chứ.

 

"Không dám, không dám. Tứ gia đi thong thả".

 

Buổi chầu sớm hôm sau rất suôn sẻ, ngoại trừ nhị vương gia lúc trông thấy Tứ Thụy thì tái mặt, những người khác đều đối với hắn rất cung kính. LýNgư, Quách Hà trị hạn có công được hoàng thượng hạ chỉ thăng chức, banthưởng, hài lòng khen ngợi. Nhưng điều khiến hai vị đại nhân này mặt mày rạng rỡ không phải tiền đồ xán lạn của bản thân mà là tin tứ vương giatham dự triều chính, được ban Ngự kiếm, bắt đầu thực hiện cải cách tolớn.

 

Vừa tan triều, Lý Ngư đã đuổi theo tứ vương gia đang sải bước dài đi xuống bậc thang trước đại điện để hồi phủ.

 

"Vương gia xin dừng bước".

 

"Lý đại nhân". Tứ Thụy mỉm cười.

 

Mặt trời vừa lên, ánh nắng chiếu xiên xiên như rót mật, nhìn gương mặt rạng ngời hơn cả vầng thái dương trên cao, Lý Ngư hơi ngẩn ra, rồi vội vãthi lễ.

 

"Hạ quan ngang qua Tô Châu được Ngô tri phủ Ngô Giang đại nhân gửi lời cảm tạ vương gia. Hiện quan viên trên dưới Tô Châu đã bắttay vào thực hiện kế hoạch mà vương gia giao phó, luôn miệng ngợi ca tài năng của vương gia đó. Hạ quan có xem qua bản kế hoạch, rất hứng thúvới việc cải tổ, phân bố lại ruộng đồng, đất canh tác. Không biết vươnggia có thời gian rảnh chỉ bảo hạ quan...".

 

Lý Ngư còn đang hứng khởi thao thao bất tuyệt thì bị một tiếng ho đằng sau ngắt lời.

 

"Lý huynh hồ đồ rồi, vương gia công vụ ngập mình, huynh còn muốn nhờ giảnggiải cái gì", Quách Hà nháy nháy mắt ra hiệu với đồng liêu rồi quay sang vái Tứ Thụy, "vương gia xin chớ trách".

 

Lý Ngư bấy giờ mới nhậnra bản thân nhất thời không suy nghĩ thấu đáo. Hiện tại tứ vương gia lànhân vật thế nào, ông ta chạy tới muốn xin bái phỏng có khác gì đang tỏ ý tiếp cận, xu nịnh đâu? Quả thật là hồ đồ mất rồi.

 

Tứ Thụy không so đo chút nào, cười trấn an.

 

"Quách đại nhân không cần câu nệ. Ta với hai vị thì xa lạ làm gì. Không chêthì đến phủ ta đi, cái khác không dám khoe chứ đầu bếp của ta trù nghệhơi bị được đấy. Vừa hay nha đầu đó mới nghỉ phép trở về. Ta mời hai vịdùng bữa, nhân tiện cũng muốn nghe chi tiết tình hình ở miền bắc luônthể".

 

Lý Ngư, Quách Hà vui mừng nhận lời.

 

Tứ Thụy cưỡiTiểu Hắc thong thả đi trước, xe ngựa hai vị đại nhân theo phía đằng sau. Dân chúng bên đường ngẩn ra hết cả. Thỉnh thoảng lại nghe thấy mấy đoạn đối thoại:

 

"Này, này. Vị công tử kia là ai vậy? Ôi, sao trên đời lại có người tuấn tú như thế, ta sống ngần này tuổi mà mới thấy qua nam nhân đẹp như vậy đấy".

 

"Công tử cái gì, không thấy người ta mặc quan phục à? Là quan lớn hầu chầu trên đường hồi phủ đấy".

 

"Ái chà, trẻ như vậy đã làm quan rồi ư? Đúng là tuổi trẻ tài cao, còn đẹpnhư người trong tranh bước ra ấy, tiểu thư cô nương nhà ai mà có phướcsánh duyên cùng thì nhất định là tổ tông phải tích đức mấy đời".

 

"Thiếu hiểu biết quá, ta nói cho mà nghe, đó là tứ vương gia, hoàng tử đượcthánh thượng sủng ái nhất đấy. Vương gia đã lập trắc phi rồi, vương phithì chưa có đâu".

 

"Thật không đấy? Từ dạo tứ vương gia được banphủ đệ, biết bao nhiêu kẻ trong thành này chạy tới hóng chuyện mà cótừng thấy được mặt mũi quý nhân đâu. Sao ngươi biết đây là tứ vươnggia?".

 

"Có gì mà không thật. Trong kinh thành này nói đến ngoạihình xuất chúng thì đứng đầu chính là tam vương gia và tứ vương gia. Tam vương gia ta từng thấy qua rồi, vị này khẳng định là tứ vương gia,không sai vào đâu được".

 

"Ồ, vậy ngươi nói nghe xem, trong hai vương thì ai khôi ngô hơn?".

 

"Theo ta thấy ấy mà, cả hai vương đều vượt xa người thường, nhân trung chilong cả, vô cùng anh tuấn, phong tư xuất chúng chẳng ai bì kịp. Nhưngriêng tứ vương gia nghe nói chỉ cần cười lên sẽ khiến mưa ngừng rơi gióngừng thổi người người không thở nổi, ngắm nhìn không nỡ chớp mắt đó".

 

"Ha ha, ngươi nghe ai nói vậy, nào đến mức đấy cơ chứ".

 

Một người khác nói, trong khi mắt vẫn nhìn theo hồng y hắc mã đã đi xa:

 

"Ta lại thấy có khi là đúng đó, ban nãy vương chỉ lướt qua thôi, mà tim ta đã đập bình bịch lên rồi".

 

Tiếng xuýt xoa, hóng hớt vang lên không ngớt. Tứ Thụy ngẩng đầu nhìn trời, thở dài một hơi.
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau