Trang trước Trang sau
Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi > Chương 109: Không thèm khai báo
LIKE ủng hộ Hixx
   
 

Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 109: Không thèm khai báo

 
 
Nam Ca biểu hiện cùng thường nhân không khác nhiều cho nên Tân Vũ Hoa vẫn luôn coi cô như nhân loại mà đối đãi. Coi như là biết rõ cô là Zombie thì thái độ cũng rất khó trong nháy mắt liền thay đổi.

 

Nhưng mà bây giờ, cậu xem như lý giải vì gì gọi là Zombie không thay đổi được muốn uống máu. Bộ dáng thèm thuồng người ta kia, chính mình cũng nhìn ra không bình thường mà!

 

Tân Vũ Hoa đến túm Nam Ca, cô lại không muốn rời đi lại còn lưu luyến không rời nhìn vài người đối diện đâu.

 

Tông Hạo Hiên ở lúc Tân Vũ Hoa ngăn cản Nam Ca cũng dừng bước, suy nghĩ một chút anh ta đi tới, trước tiên ngăn cản lại những người xúc động phẫn nộ kia.

 

Những người trên xe buýt hiển nhiên đều rất kinh ngạc, lạnh lùng nhìn Tông Hạo Hiên: "anh có ý gì? Đừng có xen vào việc của người khác."

 

Cái người đàn ông kia bị bọn họ vòng quanh còn ngồi sững sờ trên mặt đất, không ngừng mà che cánh tay xuất huyết.

 

So sánh khuôn mặt khối băng, Tông Hạo Hiên có thể nhận vị trí thứ hai thì không ai dám nhận vị trí thứ nhất, cho nên anh ta trực tiếp nhìn trở về, làm vài người đối phương đều một trận co rúm lại: "Đừng ở trước mặt chúng tôi giết người."

 

"anh nói không giết liền không giết? Tránh ra!" Có một người đàn bà nơm nớp lo sợ nói. Mặt khác cũng có người phụ họa: "anh ta đã bị Zombie lây nhiễm, nhất định phải giết chết!"

 

Tông Hạo Hiên rõ ràng có chút không kiên nhẫn: "Các người muốn xử trí như thế nào, chờ chúng ta đi rồi nói sau."

 

Còn có người không phục muốn tranh luận, kết quả tay Tông Hạo Hiên vừa lộn, một tia sấm sét liền rơi ở trên đất trống xa xa, trực tiếp đập ra một cái hố to, cây cối xung quanh hố hô một cái liền bùng cháy.

 

một cái nhấc tay của anh ta làm tất cả mọi người khiếp sợ, kể cả người đàn ông vừa mới sợ hãi kia cũng ngẩng đầu ngắm nhìn Tông Hạo Hiên.

 

Ở tận thế người mạnh là vua, mà Tông Hạo Hiên hiển nhiên là cường giả trong cường giả. Lúc này mọi người đều bị kinh sợ cứng người, ai cũng không dám lại đòi giết người nữa.

 

Hoa Kiệt trước mặc dù không có tham dự đến tranh đấu của mấy người này, nhưng ông ta thủy chung luôn chú ý tình huống.

 

Tông Hạo Hiên dĩ nhiên là người có dị năng hệ sét! Cái nhận thức này làm ông ta hưng phấn lên. Trong đội ngũ vẫn luôn thiếu hụt sức chiến đấu rất mạnh, nếu như có thể đem Tông Hạo Hiên thu vào chắc hẳn về sau bọn họ làm việc sẽ dễ dàng rất nhiều.

 

Nhưng ông ta mới vừa nảy sinh ý lôi kéo, Tông Hạo Hiên cũng đã xoay người ngồi trên xe. Nam Ca cũng bị Tân Vũ Hoa kéo lên xe, vốn là bọn họ cả đêm cũng đã nghỉ ngơi được không sai biệt lắm. hiện tại cần đi tiếp tế cho nên Tông Hạo Hiên đangkiểm tra xe, bộ dáng rõ ràng phải ly khai.

 

Hoa Kiệt lo lắng bọn họ đi bây giờ về sau sẽ không thấy được nữa, thay đổi thái độ lãnh đạm với Tân Vũ Hoa lúc mới trở lại, ông ta chủ động tiến lên đón chào.

 

Tông Hạo Hiên còn đứng ở ngoài xe, Hoa Kiệt liền đứng ở khoảng cách không gần không xa bắt đầu cùng Tông Hạo Hiên tán gẫu.

 

Mặc dù Tông Hạo Hiên nói không nhiều nhưng ở trong miệng Hoa Kiệt vẫn moi ra không ít tình báo.

 

Chỗ này gọi là Lệ Vu thành, cùng căn cứ Tân Bình hoàn toàn là hai phương hướng, muốn đi Bắc Hải cũng cần bôn ba mộtkhoảng cách rất dài.

 

Lúc trước thiên thạch rơi xuống, máy bay trực thăng bọn họ chỉ lo hướng xa xa bay, không nghĩ tới tuyển một cái phương hướng như thế.

 

Xem ra nếu muốn đi Bắc Hải còn cần chuẩn bị rất nhiều vật tư mới được, hơn nữa này một đường này quá dài, nguy hiểm tầng tầng.

 

Hoa Kiệt còn cười hơ hớ nói: "Ngày hôm qua nghe Vũ Hoa nói, các người muốn đi Bắc Hải đi. Ai, hiện tại trừ thượng kinh cũng chỉ có Bắc Hải có căn cứ lớn hơn một chút. Nhưng Bắc Hải thu người rất hà khắc. Cơ sở chính lại là đầm rồng hang hổ, chúng ta loại này là tuyệt đối đừng nghĩ tiến vào nhưng mà tôi xem anh nhất định có thể được bọn họ tiếp nhận."

 

Tính tình Tông Hạo Hiên vốn chính là lạnh lùng, Hoa Kiệt nói mười câu thì khả năng anh ta tiếp không trên một câu, nhưng Hoa Kiệt cũng không xấu hổ, ngược lại còn khuyên anh ta: "Bằng không anh liền đi theo chúng tôi đi, chúng tôi đối với chỗ này đều rất quen thuộc, muốn sống sót nhất định không thành vấn đề."

 

Tông Hạo Hiên đã kiểm tra tốt xe, cuối cùng quay đầu nhìn Hoa Kiệt một cái: "Sống sót sau đó thì sao? Lẽ nào các người cũng chỉ thoả mãn với hiện trạng sao?"

 

Hoa Kiệt cũng sững sờ một cái, bên tai thế nhưng có chút hồng: "Đương nhiên không phải... Nhưng mà chúng tôi cũng khôngcó biện pháp..."

 

"không đoàn kết lại thì không thể chiến thắng Zombie." Tông Hạo Hiên đã kéo mở cửa xe, ngồi xuống. Lại từ cửa sổ xe nhìn Hoa Kiệt một cái: "Nhưng tôi nói đoàn kết tuyệt đối không phải là loại tiểu đoàn thể này."

 

Ngay cả Zombie cũng biết rõ tạo thành quân đội, nếu như nhân loại lại giống như là Tân Bình cùng Hoa Nguyên tự giết lẫn nhau, không đợi Zombie vây công bọn họ, bọn họ chính mình liền đi gặp thượng đế thôi.

 

Hoa Kiệt ngơ ngác đứng tại chỗ, nghe Tông Hạo Hiên nói: "Cảm tạ các người nói cho chúng tôi biết nhiều như thế, nhưng hiển nhiên chúng ta không phải là người một đường."

 

Đây là trực tiếp cự tuyệt Hoa Kiệt, lập tức, anh ta nổ máy xe. Giẫm chân ga, cứ thế hướng tới Lệ Vu thành mà đi.

 

Tối ngày hôm qua bọn họ từ trung tâm thành phố trốn đi ra, Tông Hạo Hiên cũng để vài cái ký hiệy phương hướng. Nếu như thuận lợi, thời gian một ngày bọn họ có thể lấy đồ tiếp tế xong.

 

Hoa Kiệt mắt thấy xe đi xa cũng cúi đầu, rơi vào trầm tư.

 

Nam Ca lúc này ngồi ở ghế sau, Tân Vũ Hoa ở vị trí kế bên tài xế. Ánh mắt nhìn Tông Hạo Hiên tràn đầy sùng bái: "Sớm biết rằng bộc lộ tài năng có thể khiến bọn họ ngoan ngoãn nói ra như thế, tôi cũng có thể làm được."

 

Tông Hạo Hiên như cũ là khuôn mặt bình thản lái xe, không có trả lời Tân Vũ Hoa nói.

 

Tân Vũ Hoa đã thành thói quen liền quay đầu nói với Nam Ca: "Nam Ca tỷ, thời điểm chị nhìn tôi có phải cũng rất muốn uống máu tôi không?"

 

Nam Ca vốn còn đang ngây người, vừa mới nãy Tông Hạo Hiên cùng Hoa Kiệt nói chuyện, cô đều không có cẩn thận nghe. Đối mặt với Tân Vũ Hoa, cô cười ngọt ngào: "Cậu thật thông minh."

 

Mặt Tân Vũ Hoa có chút đen, lông mày Tông Hạo Hiên nhảy lên. Rốt cuộc bọn họ đã đem cái gì theo bên cạnh chứ!

 

thật ra Nam Ca tiếc nuối là cô còn chưa ăn điểm tâm lúc nãy. Nếu đã rời đi, cô lại tiếc nuối cũng không có biện pháp. Chỉ có thể đi theo Tông Hạo Hiên bọn họ cùng nhau tìm kiếm vật tư.

 

Hummer đang lái vào Lệ Vu thành liền chạy rất thong thả, chủ yếu là vì tránh né Zombie núp trong bóng tối. Trước kia bọn họ năm người làm nhiệm vụ đều là tách ra tiến hành điều tra, lần này không giống, có Nam Ca làm tiểu radar ở đây.

 

Tông Hạo Hiên để Nam Ca cách một đoạn thời gian báo cáo với anh ta một lần, mới bắt đầu Nam Ca còn rất ngoan ngoãn. Đến về sau, cô liền nghĩ xong.

 

Gào, lại không cho mình ăn ngon còn nô dịch mình như thế, cô không thèm khai báo đầy đủ!

 

Tân Vũ Hoa mặc dù vẫn luôn không có chen vào nói nhưng trong lòng đem Nam Ca cùng Đường Tư Nguyệt làm một cái so sánh đối lập. Quả nhiên Nam Ca tỷ bản lãnh lớn hơn nhiều, ngay cả Zombie ở phương hướng nào, có mấy con cũng biết rõ.

 

Nhưng mà hiện tại cô ấy nói chuyện như thế nào càng ngày càng ít đây? Tân Vũ Hoa mới vừa nghĩ tới đây, liếc phía trước liền thấy một con Zombie lao ra. thật sự là dọa ra một thân mồ hôi lạnh! May mắn cậu phản ứng mau, dây leo bay qua,Zombie kia liền bị chặt đứt cái cổ.

 

Chờ giải quyết Zombie này, Tân Vũ Hoa quay đầu hỏi Nam Ca: "Vừa nãy chị biết rõ nó xông qua đây chứ?"

 

Nam Ca nằm ở trên ghế sau, dáng người cô vốn là mảnh mai. Chỗ ngồi kia đủ cho cô nằm, còn rất thích hợp nữa. Nghe được lời Tân Vũ Hoa nói, cô lười biếng mở mắt ra: "Dù sao các người đều có thể giải quyết."

 

Tân Vũ Hoa vừa liếc nhìn Tông Hạo Hiên, dùng ánh mắt hỏi anh ta. không có phát hiện trên người Nam Ca không thích hợp. Bọn họ cũng không trêu chọc tiểu Zombie này, vì sao đột nhiên liền mất hứng?

 

Tông Hạo Hiên lại không phải là Lệ Sâm, căn bản là không thăm dò rõ ràng tính tình Nam Ca. anh ta cũng dứt khoát khôngđể ý, nói với Tân Vũ Hoa: "Chúng ta tự mình chú ý chút ít đi."

 

Dọc theo đường đi rồi ngừng, ngừng rồi đi một chút. Dùng nửa ngày mới chạy đến bên ngoài trung tâm thành phố. Đến đây lại không thể vào bên trong, quá nguy hiểm.

 

Tân Vũ Hoa xuống xe xong còn cùng Tông Hạo Hiên nói: "Ngày hôm qua chúng ta ở trung tâm thành phố giết chết nhiều Zombie như vậy nhưng mà bây giờ xem ra, số lượng đám Zombie này giống như một chút cũng không có thay đổi."

 

Nam Ca cũng xuống xe, Tuy nhiên vẫn là rầu rĩ không vui miễn cưỡng nói tiếp: "Phụ cận thành phố này vẫn có không ít người ngày hôm qua nghe động tĩnh đều nghĩ đến sửa mái nhà dột, tất nhiên trong này sẽ có nhiều Zombie hơn."

 

Tân Vũ Hoa cùng Tông Hạo Hiên minh bạch. Nếu đã bởi vì tham niệm biến thành Zombie, bọn họ cũng không có biện pháp lại cứu người. Chỉ có thể tách ra đi tìm vật tư.

 

Thời điểm Nam Ca không chủ động công kích đám Zombie này, chúng nó cũng sẽ không để ý đến mình. Hai người kia vừa đi,cô ngược lại từ từ hướng tới trung tâm thành phố.

 

Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa chủ yếu là chịu trách nhiệm tìm dầu đốt cùng thức ăn, thuận tiện còn mang về không ít quần áo. Phần lớn là trung tính, Nam Ca cũng có thể mặc.

 

Nam Ca đối với bệnh viện tương đối quen thuộc liền tiến tới một cái bệnh viện trong trung tâm thành phố, tìm được kho hàng, chọn chút ít thuốc thường dùng.

 

Sau khi có thể đem tất cả dược đều mang ở trên người, cô đi ra ngoài mới phản ứng tới, chính mình là Zombie lại không cần cái này, tìm đến làm cái gì chứ?

 

Mỗi khi đến thời khắc này, cô cũng sẽ nhớ tới Lệ Sâm. Đều tại người đàn ông kia, nếu như không phải là anh dưỡng mình thành loại thói quen này, sao cô sẽ tới bệnh viện chứ!

 

Hừ, cũng không biết hiện tại anh đã đến địa phương nào, còn nói để cho mình đến Bắc Hải chờ anh, sẽ không nuốt lời chứ?

 

Thời điểm đi xuống lầu dưới Nam Ca đột nhiên cảm giác được hơi thở nhân loại.

 

cô nhìn nhìn bộ dáng bản thân bây giờ, vốn là nghĩ trốn đi, ai biết bởi vì cô bây giờ cảm giác bén nhạy hơn, thế nhưng còn nghe được giọng nói của Hoa Kiệt!

 

Bọn họ sao lại đến trung tâm thành phố chứ? Chỗ này nhiều Zombie như thế, bọn họ làm thế nào cũng không thể nào đitrước Tông Hạo Hiên được chứ?

 

Tông Hạo Hiên giờ phút này cùng Tân Vũ Hoa tìm được không ít vật tư. Vừa trở lại trên xe nhìn, Nam Ca không ở đây.

 

Bọn họ lại không có thiết bị liên lạc, phụ cận này đều là Zombie, lại không thể tùy tiện gọi tên Nam Ca.

 

Tân Vũ Hoa chờ trong chốc lát, cuối cùng đợi không được cùng với Tông Hạo Hiên nói: "Đoán chừng là cô ấy hướng tới khu vực trung tâm thành phố rồi, tôi đi xem một chút."

 

Vốn tưởng rằng Tông Hạo Hiên sẽ không quản cậu, ai biết Tân Vũ Hoa lại bị anh ta cản lại: "Tôi cùng đi với anh đi."

 

Thời điểm đang tìm vật tư, Tông Hạo Hiên đã cân nhắc tốt lắm, anh ta cũng muốn đi theo Nam Ca đi Bắc Hải. không phải vì hộ tống cô ấy, mà là vì Hoa Kiệt nói. Bắc Hải có căn cứ, hơn nữa có dự trữ quân đội, cùng địa vị thượng kinh là ngang hàng. Đánh đơn độc không bằng đến trong căn cứ, cùng mọi người liên hợp đối kháng Zombie.

 

nói sau, tình huống bên Nam Ca quá quái lạ, nào có Zombie nào lớn lên giống như cô ấy chứ, trừ không có có nhịp tim cùng hô hấp, cô ấy cùng thường nhân cũng không có gì khác nhau.

 

Tông Hạo Hiên mặc dù sẽ không đem Nam Ca giao ra cho người khác nghiên cứu, thế nhưng muốn làm rõ ràng, thân thể côấy vì sao có thể có biến hóa lớn như vậy.
 
Bấm nút Bàn phím để chuyển trang. Bấm F11 để bật tắt chế độ xem toàn màn hình Trang trước Trang sau